[Translated Shortfic] [NCT – DoJae] He Shoots, He Scores (Right Into My Heart). /Chapter 3/.

Original Chapter 3.

Chương 3: When The Ball Is In Your Hands – Có Bóng Trong Tay.

Jaehyun đang rất tức giận.

Mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi – rõ như ban ngày rồi: Taeyong có cơn say nắng to đùng với Doyoung. Vị đội trưởng vốn nổi tiếng là lạnh lùng sắt đá, mất rất lâu mới có thể mở lòng với người lạ lại có thể nở nụ cười vui vẻ với một người không thân thiết như Doyoung dễ dàng đến vậy sao? Trong trí nhớ của Jaehyun thì, cậu phải mất gần tỉ năm để thân với người kia đủ cho anh trai đó hé môi cười mỉm, nhấn mạnh là cười mỉm, và còn không chắc lúc đó Taeyong đã cười thật hay là cậu hoa mắt nên tưởng tượng ra thế. Đừng vội chê Jaehyun không có sức hút nhé, cậu có thể biến hình thành sinh vật đáng yêu nhất hệ mặt trời khi cần thiết nên chắc chắn vấn đề là ở Taeyong. Ông già cau có đó chỉ chịu mở lòng với người thân thiết, người lạ người qua đường dẹp ra. Ấy thế mà với Doyoung mới gặp được có vài buổi đã khiến Taeyong cười toe toét thì có gì đó sai quá sai ở đây. Đã thế khi bị chỉ trích cũng chẳng thấy ông anh đó cáu giận hay tức tối, ngược lại còn có biểu hiện vui sướng như mấy cô gái fangirl bất tỉnh khi gặp thần tượng. Chỉ ở trước mặt người thương thì mới có biểu hiện si tình ngu ngốc đến vậy được, Jaehyun cay đắng nghĩ.

Khi chỉ còn một mình, Jaehyun không thể chịu đựng hơn được nữa, cậu giận dữ đấm uỳnh uỳnh vào cửa tủ đựng đồ, nhưng rồi hối hận ngay sau đó vì bàn tay cậu lập tức ửng đỏ và đau rát vì cú va chạm mạnh. Rõ ràng trong phim thì rất ngầu khi một anh giai thất tình đấm đá loạn xạ đồ đạc cơ mà nhỉ, sao đến mình thì lại thê thảm thế này. “Aish, mày thật là ngu mà, ngu quá Jaehyun ạ,” Jaehyun thầm chửi bản thân, tay đau, tim cũng đau, cả người cậu bây giờ không chỗ nào là không thấy đau.

Nhưng nỗi đau thể xác thì có là gì so với nỗi đau trong tim, Jaehyun vẫn cáu tiết lắm. Tại sao cậu lại không nhận ra Taeyong cũng có tình cảm với Doyoung nhỉ; chết rồi, chủ quan khinh địch quá nên bây giờ phải trả giá đắt thế này đây. Ai mà ngờ được cái thằng cha lạnh lùng băng giá đấy lại có đủ lượng nơ-ron thần kinh cảm xúc để say nắng người khác cơ chứ? Cũng tại bản thân Jaehyun chỉ mải dán mắt vào từng cử chỉ của Doyoung mà không buồn để ý xung quanh nữa. Lẽ ra phải nhìn quanh quất xem có ai cũng chăm chăm quan sát con thỏ đáng yêu ấy ngoài mình không. Bởi, dễ thấy có một kẻ khác cũng có hành vi tương tự, và tình địch này nặng kí quá ôi tức chết mất.

Và trong cả bảy tỉ người trên quả địa cầu này, tại sao nhất thiết phải là Taeyong cơ chứ??? Ông trời thật biết đùa cợt với Jaehyun mà, sao cậu có thể tranh giành Doyoung với anh chàng đẹp trai và nổi tiếng nhất trường được đây??? Mặc dù trong mắt Jaehyun thì Doyoung luôn đẹp nhất, nhưng Taeyong cũng quá là nổi bật đi, khuôn mặt của anh giai đó hoàn hảo đến mức siêu thực ý. Nếu hai người đó mà thành một cặp thì hợp lí quá rồi, chủ tịch hội học sinh hẹn hò với đội trưởng đội bóng rổ, chao ôi cặp đôi trong mơ của toàn trường là đây chứ đâu. Vậy ra cái thuyết “Trái dấu hút nhau” mà cậu đã từng cho là nhảm nhí là có thật? Ôi trời ơi chưa gì cậu đã nhìn thấy cảnh tượng Doyoung tươi sáng ấm áp của cậu quấn quít cạnh tảng băng nghìn năm nhưng-đang-dần-tan-chảy Taeyong rồi đây này. Trời ạ, hai người đó đúng là một cặp đôi hoàn hảo mà, mọi thứ thuộc về họ đều hòa hợp đến đáng kinh ngạc. Thế này thì Jaehyun nhỏ bé lấy tư cách gì để giành lại Doyoung đây?

Mong rằng mấy gói khoai tây bơ mật ong ngọt ngào mà Jaehyun luôn để trong cặp có thể phần nào xoa dịu tâm tình đắng nghét của chủ nhân nó.

Doyoung đang vô cùng buồn bực.

Cứ cho là anh hoang tưởng đi, nhưng dạo gần đây rõ ràng là Jaehyun cố tình tránh mặt anh. Anh đã làm sai điều gì? Anh gây tội lỗi tày đình gì sao? Doyoung thật sự không hiểu. Anh đành lục lại quá khứ để tìm đáp án, và linh tính anh mách bảo mọi chuyện đã bắt đầu từ cái buổi tập khi anh quay ra nhìn Jaehyun và đáp lại chỉ là sự ngó lơ của người ấy. Có hơi đau lòng khi bị phớt lờ như vậy, nhưng Doyoung tự an ủi chỉ là mình nhìn nhầm thôi, ở các buổi tập sau là đâu lại vào đó ngay. Kết quả? Ngày tiếp theo? Vẫn thế. Ngày tiếp nữa? Vẫn không có gì thay đổi. Ngày tiếp tiếp nữa? Vẫn chỉ một cảnh tượng quen thuộc, vẫn là Doyoung bị Jaehyun cho ăn bơ. Đến mức này thì không thể nào là anh tưởng tượng nữa – Jaehyun thật sự có ý tránh mặt anh. Nếu như có ai hỏi Doyoung cảm thấy gì lúc này? Đương nhiên là đau đớn bỏ má ra rồi, còn gì khổ sở hơn khi bị người trong mộng coi như không tồn tại chứ?

“Hyung à, anh ổn chứ?” Mark thận trọng hỏi han Doyoung khi thấy người anh ngốc nghếch của mình chỉ chọt đồ ăn trong đĩa, không có ý định gì gọi là đụng đũa.

“Anh hoàn toàn ổn,” Doyoung đáp lời (rõ ràng là hoàn toàn không ổn)

“Okay, lẽ ra em không nên hỏi câu ngu ngốc như vậy. Giờ thì anh có thể kể em nghe điều gì đang khiến anh buồn bực không?”

Doyoung thở dài, buông chiếc nĩa xuống. Nếu đồ ăn có thể nói được, anh chắc chắn chúng sẽ đồng loạt thấy nhẹ nhõm lắm cho xem. “Anh không muốn kể. Đằng nào em cũng sẽ nghĩ chuyện này ngớ ngẩn thôi.”

“Riêng cái việc anh chọc đồ ăn liên tục cũng đã ngớ ngẩn lắm rồi.”

“Nếu nghe xong mà dám cười thì nhớ đấy, anh sẽ xuất hiện ở buổi tập tiếp theo cùng tấm ảnh Mark Lee toàn năng để quả đầu bát úp ngu ngốc hồi hè năm ngoái. Để xem cả đội có cười thối mặt chú em ra không nhé.”

“Ồ, anh sẽ không dám làm thế đâu.”

“Ồ có đấy, anh dám đấy. Cả đám đội bóng sẽ cười lăn lộn như chưa từng được cười, đến mức mà chú em còn tưởng bọn họ không thể ngừng được nữa kìa.”

“Được rồi. Anh nhỏ giọng xuống chút được không? Không ai được biết về quá khứ tóc tai trẻ trâu đó của em huhu.”

“Ngoan lắm. Anh phải cảm ơn hai vị phụ huynh của chú em đến hết đời mất. Quả đầu đó của chú hữu dụng trong mọi trường hợp dọa dẫm hahaa.”

“Huhu ba má ơi ra đây mà xem người ta bắt nạt con nè TT. Ngoài lề đủ rồi, anh có định kể đầu đuôi câu chuyện của anh cho em hay không đây?”

“Jaehyun đang tránh mặt anh,” Doyoung thầm thì, vẫn do dự nửa muốn nói nửa không.

“Anh nói gì đấy??? Nói to lên nào, em không nghe được.”

“Anh nói là, Jaehyun đang lơ anh.”

“Ồ. Sao anh lại nghĩ thế?”

“Vì mỗi lần tụi anh chạm mặt, cậu ấy không chịu nhìn anh lấy một cái, mặc cho anh cười nhăn nhở rồi vẫy tay như một thằng ngốc.”

“Có thể do anh ấy không nhìn thấy anh.”

“Vì trong các buổi luyện tập, thường thì cứ mỗi 5 phút cậu ấy sẽ mỉm cười với anh, nhưng bây giờ thì không còn nữa.”

“Có thể do anh ấy nhận ra mình phải tập trung hơn vào trận đấu.”

“Vì cậu ấy hoàn toàn ngưng nói chuyện với anh rồi.”

“Có thể do…”

“Dừng ngay với mấy cái “Có thể” đó của em đi! Anh đâu có ngốc mà không nhìn ra Jaehyun đang cố tình tránh mặt anh chứ. Cũng không cần phải biện hộ hộ cậu ta đâu, anh quan sát nhiều lắm rồi, đâu phải vì một lần Jaehyun không chào anh mà anh hùng hồn tuyên bố cậu ta lơ anh chứ. Chuyện này tiếp diễn được mấy ngày rồi, nó cứ chiếm lấy tâm trí anh, không cho anh làm bất kì việc gì khác.”

“Có thể do…”

“Anh bảo ngừng “Có thể” đi rồi cơ mà…” Doyoung thở dài ngao ngán, tay nắm chặt, nghiến răng ken két.

“Có lẽ anh nên gặp trực tiếp và nói chuyện với anh ấy.”

Trước lời khuyên chân thành của cậu em thân thiết, bao giận dữ cùng bực tức nhanh chóng tan biến vào không trung, để lại một Doyoung ngổn ngang với bao suy tư, dự tính.

Chán ngán trước thái độ do dự của Doyoung, Mark Lee đành to tiếng: “Là anh cố tình không chịu đối mặt với vấn đề đúng không? Suốt thời gian qua, anh chỉ muốn Jaehyun là người chủ động tiến tới – bắt chuyện với anh, cười với anh, chú ý đến anh. Nhưng thực sự anh đã bao giờ nghĩ đến việc chính anh phải bắt đầu trước chưa? Ngay ở cái việc gặp nhau ở sảnh trường, anh vẫn luôn mong anh Jaehyun phải nhìn thấy anh trước, phải chạy đến chỗ anh trước. Nếu muốn được anh ấy chú ý đến thế, sao anh không gọi to tên anh ấy lên? Có lẽ do đã quá mệt mỏi trước việc cứ phải chạy theo cảm xúc của anh nên anh Jaehyun mới từ bỏ đấy, anh ấy nghĩ rằng bản thân chỉ làm phiền anh thôi. Doyoung anh cũng có thể hiện chút gì là hứng thú với anh ấy đâu, anh chẳng làm gì ngoài mỉm cười xã giao và thụ động trả lời từng câu hỏi anh ấy đưa ra.

Và có thể, Doyoung hyung à, chỉ có thể thôi, việc phải tránh mặt anh cũng khiến anh Jaehyun đau đớn lắm đấy; biết đâu anh Jaehyun cũng đắn đo mỗi vấn đề này thì sao? Nhỡ đâu trong lúc anh đang tự thuyết phục bản thân rằng anh Jaehyun chẳng có tình cảm gì với anh, khiến anh buông xuôi mọi cơ hội, giúp anh không bị tổn thương – thì có lẽ, anh Jaehyun cũng đang tự nói với mình những điều tương tự? Và anh không chịu nhìn vào sự thật vì đến mở mắt ra anh còn không dám cơ mà?

Nếu như em nghĩ đúng thì, anh Jaehyun cũng sợ bị tổn thương không ít hơn anh đâu. Tình yêu đâu phải là điệu cha-cha, anh à – anh đâu thể cứ lùi về sau mãi, để mặc người kia cố tiến đến với anh chứ. Tình yêu như điệu tango đó anh trai yêu dấu của em ơi, phải đủ hai người thì mới thành công.”

“Đủ rồi, anh hiểu rồi ông cụ non. Đôi khi chú em sâu sắc quá khiến anh không biết ai mới là người lớn tuổi hơn nữa. Cảm ơn vì lời khuyên nhé, nhưng ví dụ bên trên của em nói thiếu rồi, trong tango người ta cũng vẫn lùi một bước khi bạn nhảy tiến một bước.”

“Không sai…nhưng ít nhất thì không ai từ chối bông hồng tình yêu ngọt ngào đâu.”

Doyoung đã làm trợ lí huấn luyện viên được một thời gian đủ dài để  không còn thấy lạ lẫm trước các thành viên đội bóng. Ấy vậy mà ở buổi tập hôm nay, anh lo lắng và hồi hộp không khác gì ở buổi gặp mặt đầu tiên. Có khi còn hơn cả buổi đầu tiên nữa, bởi tim anh đang chạy marathon trong ngực rồi đây này. Cảm giác bồn chồn còn hơn cả ngày đầu làm trợ lí nữa, bởi hôm nay…

Anh sẽ tỏ tình.

Với Jaehyun.

Đối với một người nhút nhát như Doyoung mà nói thì, riêng cái ý tưởng thổ lộ thôi đã là một bước tiến lớn, đằng này anh còn chuẩn bị trước nhiều thứ như nói tập dượt, tưởng tượng ra các viễn cảnh Jaehyun đồng ý hoặc từ chối,… Tất cả những việc này Doyoung chưa từng trải nghiệm trước đây, bởi trong bốn năm quen biết người ấy, chưa từng một lần anh nghĩ ngày như thế này sẽ đến…

Không phải trong ngày tựu trường đầu tiên, khi Doyoung vẫn còn là một thằng nhóc thô kệch chân ướt chân ráo lên thành phố, vô tình đâm sầm vào Jaehyun bởi quá mải mê chiêm ngưỡng vẻ đồ sộ cùng kiến trúc xa hoa của trường.

Không phải trong ngày đi học thứ hai, khi Jaehyun mỉm cười ấm áp với anh khi cả hai lướt qua nhau, để lại một Doyoung hoảng loạn vì hiểu rằng người con trai ấy vẫn còn nhớ đến anh sau tai nạn xấu hổ ngày hôm qua.

Không phải trong năm hai, khi cả hai chính thức học cùng lớp và Doyoung nhận ra mắt mình chỉ dán dính vào Jaehyun, trong khi nó lẽ ra phải chăm chú vào chiếc bảng đen trước mặt.

Không phải trong năm học thứ ba, khi cả hai phải làm nhóm đôi trong một dự án sinh học, và Jaehyun đã hỏi xin số điện thoại của Doyoung để thuận tiện trao đổi bài vở.

Không phải bất kì ngày nào trong những ngày kể trên, cũng không phải bất kì một cơ hội nào đã bị bỏ qua nữa, bởi hôm nay –

Hôm nay anh sẽ dũng cảm thổ lộ lòng mình.

Việc cuối cùng cần làm đó là chờ cho buổi tập kết thúc mà thôi.

Lí trí Jaehyun biết rõ cậu phải cứng rắn tránh mặt Doyoung, thế nhưng trái tim cậu thì luôn hành động ngược lại. Cậu luôn cố gắng liếc nhìn Doyoung bất cứ khi nào có thể, ánh mắt luôn vô thức dò tìm Doyoung trong cả biển người, cả người ngứa ngáy khó chịu khi không biết Doyoung hôm nay ăn gì, làm gì. Phản ứng của cả cơ thể đã cho Jaehyun biết, cả đời này cậu sẽ không bao giờ có thể buông bỏ thứ tình cảm là cả nguồn sống này, mặc cho nó có vô vọng hay không lối thoát đến thế nào đi chăng nữa.

Jaehyun không ngốc; cậu chắc chắn Doyoung đã nhận ra cậu cố tình tránh mặt anh trong mấy ngày gần đây. Chứng kiến hết thảy việc Doyoung ngồi im như một pho tượng trên băng ghế dự bị, gương mặt vô hồn không chút sức sống, nụ cười ngày nào sáng bừng một vùng trời nay chỉ còn vẻ gượng gạo khiến trái tim Jaehyun như vỡ ra thành nghìn mảnh. Là tại cậu đã khiến anh thành ra như vậy sao?

“Nè, Mark, có chuyện gì đã xảy ra với Doyoung thế?”

“Sao anh không tự đi mà hỏi anh ấy?”

Jaehyun hóa đá.

“Anh Jaehyun em xin lỗi, em không có ý vậy đâu. Anh Doyoung chỉ là…đang có chút bối rối.”

Bối rối sao? Liếc nhanh về phía người thương, Jaehyun nhận ra đúng là Doyoung đang hồi hộp. Từ việc xoa tay lên đùi, đôi chân rung nhè nhẹ cho đến vẻ thiếu kiên nhẫn trong từng cú giậm xuống sàn,…tất cả đều chứng tỏ Doyoung đang bồn chồn và lo lắng. “Nhưng tại sao?”

“Em không rõ, chắc vì ảnh sắp có bài kiểm tra chăng?”

“Tụi anh không có bài kiểm tra nào cho đến hết tuần sau.”

“Với anh thôi… Anh hiểu anh Doyoung mà, luôn chuẩn bị trước đề phòng tình huống xấu nhất.”

“Em nói đúng.”

“Kìa, trận đấu sắp bắt đầu rồi đó anh. Chúng ta phải ra sân ngay thôi.”

Jaehyun không phải một tên ngốc, cậu thừa tinh ý để nhận ra Mark chỉ đang cố đánh trống lảng. Liếc nhìn Doyoung – con người vẫn chưa hết căng thẳng và có vẻ như đang lạc lối trong thế giới của riêng mình – lần cuối, Jaehyun dặn lòng không được để ý đến anh quá nhiều nữa. Và trong một khoảnh khắc, ngắn thôi, ánh mắt hai người chạm nhau, trước khi cả hai nhanh chóng quay đi như chưa có gì xảy ra. “Cả em lẫn tôi đều đang tổn thương lẫn nhau, có phải vậy không?” là suy nghĩ cuối cùng xoẹt qua trong đầu Jaehyun trước khi cậu dồn hết tâm trí vào trận đấu.

“Quá đủ rồi, không thể chịu thêm nổi nữa. Mày làm được, mày có thể làm được mà.” Doyoung tự cổ vũ bản thân ngay khi tiếng còi kết thúc vang lên. “Mày sẽ ổn thôi,” anh nhủ thầm trong khi ánh mắt dáo dác tìm kiếm bóng hình của Jaehyun. Thấy rồi, cậu ấy đang ngồi đằng kia, đang cố gắng lấy lại nhịp thở. “Mày…làm…được…mà”, Doyoung lẩm bẩm lần thứ n, mặc dù trong lời nói có hơi run rẩy vì khoảng cách giữa anh và người thương đang ngày càng được rút ngắn. Tâm trí Doyoung kêu gào anh phải nhanh lên trước khi cả cơ thể phản chủ và đôi chân hoặc sẽ mềm nhũn hoặc sẽ chạy trối chết về hướng ngược với nơi Jaehyun đang ngồi.

Anh đưa mắt tìm Mark – người đã chọn được vị trí thích hợp ở phía bên kia sân bóng, đủ xa để không gây chú ý cũng như đủ gần để cổ vũ cho Doyoung. Khi nghe người anh trai mọt sách nói sẽ chắc chắn thổ lộ với Jaehyun vào hôm nay, Mark bé nhỏ đã ngay lập tức tình nguyện làm chỗ dựa tinh thần giúp Doyoung thêm tự tin không bỏ chạy vào phút cuối. Doyoung rất cảm kích trước sự thấu hiểu của cậu nhóc người Canada này, mặc dù anh chưa nói ra mong muốn được thấy cậu ở đó hỗ trợ mà cậu bé nhỏ đã hiểu ra vấn đề và đồng ý gần như ngay lập tức. Chỉ cần Mark ở bên, Doyoung nghĩ mình sẽ có đủ dũng khí để chinh phục cả thế giới.

Thêm nữa, nếu như việc tỏ tình diễn ra không suôn sẻ, anh hoàn toàn có thể cùng Mark ngồi gặm nhấm nỗi đau thất tình cùng hũ kem (trộn đầy nước mắt) to đùng. Viễn cảnh như vậy cũng chẳng quá tệ, phải không?

Jaehyun đã nhận ra Doyoung đang chầm chậm tiến lại phía cậu đang ngồi; hoặc ít nhất đó là điều cậu nghĩ, thế nên, Jaehyun liền nhanh chóng đứng dậy, cố điều hòa nhịp thở rồi đi về phía Doyoung. Còn Doyoung ngốc nghếch có vẻ như vẫn đang bay lượn trong thế giới riêng nên không chú ý đường đi. Và kết quả, hai con người si tình quên lối về ấy đâm sầm vào nhau…

Y như cái lần ở buổi tựu trường đầu tiên vậy.

Hết chương 3.

  • Author’s Note:

Chào các bạn độc giả đáng yêu~~~

Mình biết là lẽ ra mình phải đăng truyện từ tuần trước rồi, nhưng khi đọc lại cứ có cảm giác không đúng lắm. Vậy nên mình đã viết lại hết đó. Hahaa. Mong các bạn sẽ thích thú với phiên bản mới này!

Và như thường lệ, đến chính mình cũng không biết câu chuyện này sẽ kéo dài đến khi nào đâu, vậy nên hãy kiên nhẫn chờ đợi chap mới từ mình nha! ^-^

Chưa hết, hôm nay là ngày diễn ra Dream Concert đó (yayyy!), hãy cùng đón chờ màn biểu diễn của các chàng trai nhé.

  • Translator’s Note:

(1)  Và này đây quả đầu bát úp ngu ngốc của Lee Minhyung huhu =))

xycxui9

(2) Chúc mừng NCT đạt giải tân binh nam ở MAMA 2k16 /tung hoa/

Advertisements

[Translated Shortfic] [NCT – DoJae] He Shoots, He Scores (Right Into My Heart). /Chapter 2/.

Original Chapter 2.

Chương 2: An Opening – Đầu Trận.

“Ồ, cuộc nói chuyện của hai người thú vị ghê.”

“Vì Jaehyun đã đến trước khi anh kịp nói hết câu, giờ cậu ta đi rồi nên anh sẽ hoàn thành nốt: Im ngay, Mark Lee.”

“Không bao giờ, à ý em là, anh hãy mở mắt ra và để ý kĩ một chút được không: Anh Jaehyun đi tít từ bàn của anh ấy ra đến tận bàn chúng ta, trong khi rõ ràng là anh ấy đang vội, chỉ để chắc chắn rằng anh ấy không để lại ấn tượng xấu với anh đó Doyoung hyung. Anh ấy thực sự quan tâm đến suy nghĩ của anh về anh ấy đấy.”

“Sai bét, cậu ta quan tâm thầy hiệu trưởng nghĩ gì về cậu ta thì có. Anh chắc mẩm cậu ta nghĩ anh là một kẻ chuyên đi bép xép nên mới đến bàn chúng ta để xin lỗi vì lo sợ sự chậm trễ ngày hôm qua đến tai thầy Lee đấy.”

“Wow, anh thật sự có một lăng kính luôn nhìn mọi thứ theo chiều hướng xấu đó hyung. Nhưng em thấy cả rồi! Anh ấy đã đỏ mặt ngượng ngùng đó!”

“Mark, em có thể dừng lại được không?” Doyoung van vỉ với vẻ mặt giận dữ thấy rõ. “Anh không biết em có ý gì khi cứ liên tục muốn anh tin rằng Jung Jaehyun thật sự thích anh nhiều hơn một người bạn bình thường. Ngưng ngay cái mớ vô nghĩa đó và ăn hộp cơm này đi, anh làm riêng cho chúng ta đấy. Nếu còn lảm nhảm về vấn đề này nữa thì tự giác đứng lên mua “đồ ăn” mà cô dinh dưỡng nấu ngày hôm nay nhá.”

“Được rồi, em thua, em không nói nữa, nhưng ít ra thì anh cũng nên…”

“Ồ không đâu chàng trai, không nhưng nhị gì sất. Anh đã nghe quá đủ rồi. Xin em đừng làm chuyện này đau đớn hơn nữa, đến Chúa cũng biết việc anh chỉ được ở bên bầu bạn với Jaehyun mà không thể tỏ tình đớn đau đến thế nào rồi. Anh không cần thêm em lải nhải bên tai đâu. Thế nên hãy im lặng và tận hưởng món ăn anh nấu đi, bằng không anh không còn cách nào khác ngoài đút cho em ăn như những bà mẹ thường làm với những đứa con dễ thương đáng yêu đâu đấy.”

“Cảm ơn anh Doyoung vì món ăn ngon tuyệt ngày hôm nay. Anh thật sự là một anh trai tốt mà cậu em nào cũng muốn có,” Mark nói một lèo không nghỉ không ngữ điệu, so với một con robot được lập trình sẵn thì còn có phần nhỉnh hơn.

“Không cần phải châm biếm vậy đâu chàng trai yêu quý của anh ạ. Đồ ăn của em đây, ăn đi. Và đừng chấm vào nước xốt nhiều quá, món đó không phải súp đâu trời ạ.”

“Em sẽ ăn thật ngon, anh Doyoung. Cảm ơn anh vì đồ ăn,” Mark nói, lần này tràn ngập lòng biết ơn. Dù cho cậu có trêu chọc người kia nhiều đến đâu đi nữa thì cậu vẫn vô cùng trân trọng việc anh Doyoung luôn ở bên quan tâm săn sóc như thể cậu là em trai ruột của anh ấy vậy.

Cả Mark lẫn Doyoung đều không hề biết rằng, ở một góc xa xa của canteen trường, có một Jaehyun đã đứng dõi theo từ đầu đến cuối từng hành động ngọt ngào của hai người họ. Đừng nghĩ Jaehyun là một tên biến thái chuyên rình rập hay gì nha, chỉ là cậu ấy phải quay lại canteen vì quên mua món sữa socola khoái khẩu thôi. Jaehyun không thể cưỡng lại mong muốn ngắm nhìn hai con người đó cười đùa vui vẻ với nhau, trong lòng tự hỏi đến bao giờ thì bản thân sẽ được nếm món heo xào chua ngọt ngon lành đó của Doyoung. “Sẽ sớm thôi”, Jaehyun tự an ủi, bởi chắc chắn cho đến khi mùa giải kết thúc, cậu sẽ khiến Doyoung rơi thật sâu vào lưới tình của mình và không bao giờ có thể thoát ra được.

Mặc dù buổi gặp gỡ đầu tiên giữa Doyoung với cả đội bóng rổ có hơi tệ hại, nhưng hiện anh không cảm thấy lo lắng hay hồi hộp gì khi phải đối mặt với cả đội ở buổi tập tiếp theo này. Không, không, chuyện này không có liên quan tí ti gì đến việc Jaehyun tiếp cận anh vào bữa trưa nhé. Không, không, không một chút nào liên quan hết. Cúi chào thầy Park xong, Doyoung tiến vào chỗ ngồi quen thuộc ở hàng ghế dự bị, chăm chú tập trung vào trận đấu bởi anh hiểu rõ bản thân vẫn cần thêm thời gian để làm quen với cách chơi của từng thành viên. Ừ thì anh đã dành cả đêm để học luật chơi và các chiến thuật, xem hàng tá clip về các huyền thoại NBA trong các trận đấu để đời, nhưng dù gì thì Doyoung vẫn là Doyoung, vẫn là một mọt sách không hứng thú với thể thao, vậy nên anh đã lăn quay ra ngủ trước màn hình laptop chỉ ngay sau một vài cú click chuột. Ngắn gọn thì, Doyoung vẫn cần phải trau dồi thêm kiến thức về bóng rổ nhiều nhiều lắm.

Doyoung biết cậu bé bạn thân mình có thể chơi bóng rổ, nhưng chỉ không hiểu bằng cách thần kì nào mà Mark lại chơi tốt được đến vậy. Cơ thể nhỏ nhắn không cơ bắp đó khiến cậu em Canada trông như thằng dặt dẹo (chính Mark cũng phải thừa nhận điều này), nhưng trên sàn đấu, đó lại chính là vũ khí sắc bén giúp Mark có những chuyển động nhanh nhạy cùng những đường chuyền mượt mà cho đồng đội. Thêm nữa, mặc dù cậu bé nhỏ tuổi có hơi bất lợi về chiều cao, nhưng kĩ thuật điêu luyện luôn giúp cậu ném trúng rổ và ghi rất nhiều điểm cho đội. Và ngay khi Mark ném trúng một cú ba điểm, Doyoung liền không thể kiềm chế sự phấn khích mà ngay lập tức đứng bật dậy vỗ tay bôm bốp như hải cẩu, khuôn mặt lộ rõ vẻ tự hào không thể che giấu.

Trước hành động bộc phát của người anh thân thiết, Mark bé nhỏ chỉ hận không có cái lỗ nào cho cậu chui xuống. Mặt cậu bé nhanh chóng đỏ ửng như trái cà chua chín, và cậu nhanh chóng vùi mặt vào lòng bàn tay để che giấu sự ngượng ngùng nhưng bất thành.

Tất cả thành viên trong đội đều dừng chơi và lăn ra cười lăn cười bò trước cảnh tượng đặc sắc này.

Thầy Park thì ném về phía Doyoung một ánh nhìn ngán ngẩm.

Còn Jaehyun thì…

Mỉm cười nhìn Doyoung đầy trìu mến.

Còn Doyoung do quá chú tâm vào Mark mà đã bỏ lỡ mất nụ cười có bao nhiêu là dịu dàng của Jaehyun về phía mình.

Nhận ra bản thân đã có hành động tự hào hơi quá khích, Doyoung nhanh chóng ngồi xuống, anh cúi thấp đầu, xoa tay lên đùi để ổn định nhịp thở và âm thầm chờ cho bầu không khí bình thường trở lại.

Buổi luyện tập kết thúc, Doyoung ba chân bốn cẳng phóng nhanh khỏi phòng luyện tập. Nhìn thấy có một bóng người cố gắng đuổi theo ở phía sau, anh lại càng tăng tốc, như thể sợ rằng Mark sẽ cằn nhằn không dứt về việc anh đã khiến thằng bé xấu hổ đến thế nào.

Nhưng rồi một bàn tay kịp chạm nhẹ vào vai, ý mong anh dừng lại. Giây phút người đó cất tiếng nói, anh thề rằng chất giọng này nghe không hề giống cậu bé bạn thân anh chút nào. Có khi nào là… Ôi, lạy Chúa lòng lành hãy phù hộ cho anh…

“Jaehyun. Em làm gì ở đây vậy?” Doyoung lên tiếng trước cả khi hoàn toàn quay người về phía sau. Giọng nói ấy, cả đời này anh cũng sẽ không thể nào quên được, vì nó chỉ có thể thuộc về một người anh biết mà thôi.

“Thấy anh lao nhanh ra khỏi phòng tập như vậy làm em lo quá, em cứ nghĩ có chuyện xấu xảy đến với anh rồi.” Trong khi Doyoung còn chưa kịp nói gì, vì rõ ràng là làm íu có chuyện gì xảy đến với Doyoung cơ chứ, thì Jaehyun đã tiếp lời: “Nếu là việc anh cổ vũ cho Mark thì, hãy để em là người đầu tiên nói với anh điều này, hành động đó không có gì đáng xấu hổ hết. Thực ra thì, việc anh cổ vũ cho Mark cuồng nhiệt như vậy đáng yêu lắm. Em biết thằng bé là con một, phải rời xa gia đình để đến học ở một nước khác thật sự không dễ dàng gì, và có anh luôn ở bên làm chỗ dựa tinh thần là điều ấm áp nhất thằng bé từng nhận được đó. Vậy nên, đừng thấy xấu hổ nếu anh thể hiện tình cảm với thằng nhóc nhé. Em hiểu Mark có thể đang ngại ngùng bây giờ, nhưng chắc chắn ở sâu trong lòng, thằng bé cảm động lắm đấy. Cậu nhóc sẽ không nói ra đâu, nhưng hẳn nó rất biết ơn vì có một người anh trai như anh đấy.”

Doyoung hiện đang vô cùng ngỡ ngàng – không phải mất hồn do sự quyến rũ của Jaehyun, mà bởi đây là lần đầu tiên anh được thấy một mặt khác của người anh thầm mến, tinh tế, sâu sắc và đầy thấu hiểu.

Và Doyoung cảm thấy trái tim mình như bị chia ra làm hai, một nửa đập từng nhịp mạnh mẽ vô cùng hạnh phúc vì Jaehyun cảm thông với anh, trong khi nửa còn lại như thể đang vỡ vụn ra vì Jaehyun càng ấm ấp và ngọt ngào bao nhiêu thì chỉ càng khiến Doyoung khó khăn hơn trong việc buông bỏ thứ tình cảm đơn phương vô vọng không lối thoát này bấy nhiêu mà thôi.

“Anh ơi!” tiếng gọi của Mark Lee đưa Doyoung trở lại mặt đất, tạ ơn Chúa anh sẽ không phải đối mặt với tình cảnh đau tim này thêm một giây phút nào nữa. “Cảm ơn nhiều nhé, Jaehyun-ah.” Doyoung nhanh chóng nói lời tạm biệt rồi rời đi.

“Anh biết, anh biết rồi, anh xin lỗi nhé. Anh có hơi phấn khích lúc đó.” Doyoung phân bua trước khi Mark kịp nói lời nào về sự cố ở sân bóng lúc trước.

“Ừm, em mong anh sẽ không làm thế lần nữa, vì Ten-hyung cứ cười mãi không dừng rồi véo má em suốt, nhưng thực sự thì em không giận anh đâu. Em…giỏi đến vậy sao, hyung?

“Aish, thằng bé này, vẫn không tin anh khen mày thật lòng hả. Anh đã chịu bẽ mặt trước bao người rồi mà vẫn không chịu tin là thế nào. Anh khen mày là thật đó, em trai của anh giỏi lắm.” Doyoung liến thoắng, tay không ngừng xoa đầu cậu bé bạn thân. “Em chơi tốt lắm. Anh sẽ không cho phép kẻ nào coi thường em trai bé bỏng của anh chỉ vì chiều cao của em không bằng những người khác. Thực ra nếu có kẻ nào…thôi kệ đi và ghi nhớ lời anh nói này: mọi người có thể sẽ khinh bỉ, nói xấu em nhưng em phải luôn mạnh mẽ chứng tỏ bản thân, không được chùn bước trước khó khăn, phải thể hiện thật xuất sắc để khiến những kẻ ganh ghét em ngậm miệng vì không nói được gì. Nhớ nhé?”

Chứng kiến hai má cậu nhóc nhỏ tuổi đỏ ửng lên, chắc chắn lần này không phải do xẩu hổ, Doyoung bây giờ đã thấm thía từng lời lúc nãy của Jaehyun. Cậu ấy đã đúng, có lẽ Mark cưng thật sự là kiểu người ngoài lạnh trong nóng, có lẽ cậu nhóc không giỏi việc thể hiện tình cảm bằng lời nói. Giờ thì anh đã hiểu thế nào là lòng biết ơn thầm lặng và lời yêu thương không bao giờ nói ra của Mark “Em yêu hyung nhiều lắm” rồi.

“Thế, một: anh Jaehyun đã nói gì với anh lúc nãy vậy; và hai: em có phá hoại phút giây hạnh phúc của hai người không?”

“Ồ không không, em không phá hoại cái gì hết. Cứ coi như bây giờ anh đã nhận ra Jaehyun thật sự rất tốt bụng, được chứ? Và sau khi biết được sự thật đấy thì người hyung này của em lại càng thêm khổ sở và đau đớn, thế thôi.”

“À, phải rồi nhỉ. Với hyung thì cái gì cũng đều buồn khổ hết. Lẽ ra hyung phải có cho riêng mình một show radio tâm sự đêm khuya dành cho những trái tim tan vỡ từ lâu rồi mới đúng. Kiểu như này nè: “Xin chào? Phải MC Kim Doyoung đó không ạ? Tôi xin được kể cho anh và các bạn nghe đài câu chuyện tình yêu của mình. Tôi đã yêu chàng trai này được bốn năm rồi, thật đáng tiếc, chỉ có mình tôi đơn phương ôm mối tình vô vọng này. Tôi thực sự không biết người kia có tình cảm với tôi hay không, bởi tôi chưa từng cho tôi và người ấy cơ hội, thậm chí chỉ nói chuyện thôi tôi cũng không dám.” Thế nào, nghe giống hyung chứ?”

“Cứ nói tiếp đi, cứ tiếp tục trêu anh nữa đi. Cứ trêu anh đi rồi em cũng sẽ như anh vào một ngày nào đấy thôi. Đến lúc đó thì nửa đêm đừng khóc lóc chạy đến nhà anh vì anh sẽ an ủi chú em đầy châm biếm kiểu “Anh đã bảo mà” đó nhé.”

“Mong rằng lúc đó anh sẽ có kem trong tủ lạnh, để chúng ta có thể cùng gặm nhấm nỗi buồn trong khi vừa xem series phim yêu thích vừa ăn một hũ kem Häagen-Dazs(*) to thật to trong làn nước mắt.”

“Miễn là chú mày đừng có khóc rớt nước mắt nước mũi vào hũ kem là được.”

“Em sẽ không đâu.”

“Dù sao thì, bây giờ tim anh cũng tan vỡ một nửa rồi, sao chúng ta không thực hiện luôn những việc kể trên nhỉ?”

“Dù gì thì em cũng sẽ thất tình trong tương lai nên, đi ăn Häagen-Dazs ngay bây giờ nào anh.”

“Được thôi, chúng ta đi nào.”

“Được rồi, em Kim Doyoung, em nghĩ mình có thể ngồi chơi không như một ông hoàng và quan sát chúng tôi đến bao giờ nữa hả? Đến lúc em chứng tỏ bản thân hữu dụng rồi đấy, dù gì thì, em ở đây với chức vụ là trợ lí huấn luyện viên chứ không phải một fan VIP đâu nhé.”

“Em rất xin lỗi, thưa thầy. Em sẽ lắng nghe và góp ý khi thầy đưa ra chiến lược cũng như sẽ nêu ý kiến vào lúc cần thiết ạ.”

“Em lễ phép quá đó, em biết chứ? Bọn con trai sẽ bắt nạt em không thương tiếc cho mà xem. Phải cứng rắn lên, đàn ông lên, nhé, em Kim?”

“Rõ, thưa thầy!” Doyoung trả lời thầy giáo với tông giọng đàn ông nhất có thể, và ngay khi thầy thể dục quay đi, anh liền lẩm nhẩm theo lời bài hát Cheer Up “Cư xử như một người đàn ông nào, chàng trai, trở thành một người đàn ông chân chính nào, chàng trai” một cách đầy châm biếm. Thầy cứ làm như anh với thầy có mối quan hệ thân thiết lắm không bằng. Doyoung khá chắc chắn rằng anh vẫn đang nằm trong danh sách đen của thầy Park bởi ngay từ giây phút anh mới làm vài cái chống đẩy đã ngã lăn ra ngất đã khiến thầy không hài lòng rồi. Dù thầy biết thừa anh đang ốm đau dặt dẹo, nhưng đối với một thầy giáo thể dục mà nói thì, không chàng trai nào được phép để bệnh tật quật ngã dễ dàng như vậy. Nói thẳng ra, cũng không hẳn Doyoung là học sinh yếu kém nhất trong lớp, chắc cũng phải nằm trong top 3 từ dưới lên, nhưng không thể nào là người kém nhất được. Thế mà thầy Park chỉ nhè mỗi anh mà châm chọc, tức thế không biết. Sau tất cả, khi đã hiểu rõ rằng bản thân có cố gắng nữa cũng chỉ được đến thế, anh mặc kệ mọi thứ, dẫn đến kết quả hiện tại là cả anh lẫn thầy đều không ưa gì nhau.

Không còn việc gì làm, Doyoung đành chăm chú dõi theo từng chuyển động của từng thành viên trong đội, ghi nhớ từng việc mỗi người phải cải thiện – giống như là cậu này cần chú ý những động tác liên quan đến chân, cậu kia cần luyện bật nhảy, cậu khác phải biết chính xác lúc nào cần chuyền hay lúc nào phải ném, bla bla và Jaehyun nhìn anh mỗi 5 phút một lần và cười đầy dịu dàng. Gượm đã, cái vấn đề cuối phải dừng lại ngay. Không phải vì Jaehyun cứ tiếp tục nhìn anh đầy yêu thương như thế thì trái tim mong manh của Doyoung sẽ tan chảy hay gì, mà quan trọng hơn là, tuyển thủ giỏi nhất của đội cần phải tập trung toàn bộ sức lực vào trận đấu và chỉ trận đấu mà thôi. Cậu ấy nhìn anh liên tục cứ như thể sợ anh sẽ chạy mất hay lăn quay ra ngủ vì chết chán không bằng? Cậu ấy trông cũng đâu có giống kiểu người sẽ quan tâm anh nghĩ gì đi? Có khi nào…? Ôi trời, đậu má Mark Lee vì cứ nói đi nói lại mấy cái giả thuyết tình yêu vớ vẩn, báo hại bây giờ trong đầu anh chỉ toàn mấy cái lố bịch đó của cậu em láu cá rồi này. Nhiều lúc Doyoung cũng chột dạ tự hỏi: nếu như là một học sinh khác được phân làm trợ lí huấn luyện viên thì, liệu Jaehyun có đối xử ân cần với người đó giống như với anh bây giờ không nhỉ?

Lạy Chúa, các suy nghĩ của anh bắt đầu trở nên mất kiểm soát rồi. Sau vụ này thì Mark Lee chú em chết chắc với anh.

Buổi luyện tập kết thúc, các thành viên trong đội nhanh chóng xếp thành vòng tròn để nghe chỉ dẫn từ vị huấn luyện viên. Không để lỡ mất cơ hội, Doyoung liền chen vào giữa, cố gắng vùng vẫy hết sức để (một), không bị đè bẹp dí trước những cơ thể săn chắc trước mặt và (hai), cố gắng nín thở để không phải ngửi thấy mùi mồ hôi nhễ nhại của những cậu trai vừa hoạt động mạnh xong. Cả đội đều quay lại nhìn anh đầy sửng sốt, chắc có lẽ không ngờ đến sự chen lấn đầy bất ngờ này, nhưng cũng không ai lên tiếng trêu chọc gì. Thầy Park bắt đầu chỉ mặt điểm tên từng thành viên như thường lệ, ngợi khen từng người với những điểm mạnh cần phát huy và chỉ ra những khuyết điểm cần phải khắc phục. Ngay lúc thầy nhận xét thành viên Taeyong xong, Doyoung liền thấy ngờ ngợ khi có vẻ như thầy đã quên nhắc đến một vấn đề vô cùng quan trọng. Anh nhanh chóng giơ tay ra hiệu muốn nói, húng hắng giọng để gây sự chú ý.

“Có chuyện gì sao em Kim?”

“À…có vấn đề này ạ. Em không có ý thô lỗ hay áp đặt gì đâu nhưng…”

“Nói thẳng vào vấn đề luôn đi, được chứ?”

“Chỉ là em đã quan sát các thành viên chơi trong một số trận vừa qua và em nhận thấy những ngày gần đây tốc độ của Taeyong-ssi có hơi giảm sút. Anh ấy không còn vẻ nhanh nhẹn như thường ngày. Đây chỉ là ý kiến chủ quan của em thôi ạ, cũng có thể là em đã nhìn lầm.”

Nhìn xung quanh một lượt, Doyoung nhận thấy tất cả các thành viên đều đang nhìn anh như thể sinh vật lạ, người thì há mồm, kẻ lại tròn mắt ra chiều không tin vào điều vừa nghe thấy. Tất cả đều không ngờ đến việc cậu trợ lí mọt sách lại chọn vị đội trưởng tài năng để phê phán tốc độ thần sầu của anh ta. Nhân vật chính trong lời nhận xét của Doyoung, Taeyong, nhìn anh chăm chú từ phía bên kia vòng tròn, biểu cảm gương mặt vô cùng khó đoán.

“Cậu ấy nói đúng đấy ạ. Em cũng có cảm giác những ngày gần đây tốc độ của em có hơi chậm hơn bình thường.” Dứt lời, Taeyong mỉm cười nhẹ, hướng về phía Doyoung đang đứng, khiến con thỏ của chúng ta lúng túng không còn biết làm gì hơn ngoài làm khẩu hình môi câu “Cảm ơn anh nhiều vì đã không làm bẽ mặt em”. Lục lại trong trí nhớ thì, Taeyong chưa từng cười cợt kể từ ngày đầu tiên anh xuất hiện ở đây, và không gì khiến anh cảm kích hơn thế.

“Được rồi. Taeyong, nếu như em cũng đã tự nhận ra, thầy tin tưởng em sẽ cải thiện phong độ cho mình. Chúng ta vẫn còn nhiều trận đấu trước mặt, vậy nên thầy cần tất cả các em phối hợp và thể hiện tốt nhất vào ngày thi đấu, được chứ?”

“Rõ, thưa huấn luyện viên. Em xin lỗi vì đã làm thầy thất vọng,”

“Không sao, người tiếp theo nào, Ten….”

Và trong khi thầy Park vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt về điểm mạnh và yếu của các thành viên còn lại, tâm trí Doyoung đã từ lâu ở trên chín tầng mây rồi. Anh không thể ngừng tự hào trước chiến công nho nhỏ này của bản thân được. Anh thầm nghĩ không biết liệu có thể bắt chuyện với Taeyong và hỏi tại sao tốc độ của anh ấy dạo này lại chậm đi như vậy được hay không; dù gì thì vai trò của anh ở đây là quan tâm đến từng thành viên và giúp đỡ cả đội đến với chiến thắng mà. Khi ánh mắt Mark và Doyoung chạm nhau, cậu bé nhỏ hơn thầm lặng giơ ngón cái lên như để chúc mừng anh. Còn khi anh liếc sang hướng của Jaehyun, lòng thầm mong đợi một nụ cười trìu mến từ người thương, thì đáp lại anh chỉ là cái ngó lơ đầy lạnh lùng của người kia.

Có gì đó không ổn, Doyoung thầm nghĩ.

Hết chương 2.

  • Author’s Note:

Xin chào~!

Lời đầu tiên, cho tôi nói thật nhé, tôi không hề có sườn bài gì cho chiếc fic này đâu, bởi lúc đầu dự định của tôi chỉ là một oneshot nho nhỏ thôi. Tôi cũng không rõ chiếc fic này sẽ kéo dài bao nhiêu chap nữa (Nhưng chắc chắn sẽ không quá dài vì tôi có vấn đề trong việc gắn bó để hoàn thành xong một việc T_T) hoặc fic sẽ tiến triển như thế nào nữa.

Dù sao thì, tôi mong các bạn tận hưởng chương hai này (Jaehyun ghen rồi yayyyy!!!) và hãy đón chờ chương tiếp theo nhé. \^_^/

  • Translator’s Note:

Kem Häagen-Dazs có rất nhiều loại xinh xắn và ngon nghẻ các bạn ạ, nhưng theo mình nghĩ thì hai vị này chắc là loại được nhắc đến trong bài =))

  1. Chocolate Midnight Cookies Ice Cream: Kem Cookies Chocolate Nửa đêm =))chocolate-midnight-cookies
  2. Midnight Cookies and Cream Ice Cream: Kem Cookies lạnh Nửa đêm =)) haagen-dazs-2014-limited-edition-flavors

[Translated Shortfic] [NCT – DoJae] He Shoots, He Scores (Right Into My Heart). /Chapter 1/.

 

Original Chapter 1.

 Chương 1: The Starting Whistle – Tiếng Còi Khai Cuộc.

 “Hiệu trưởng sẽ gặp em ngay bây giờ, Doyoung.”

“Cảm ơn cô, cô Hwang,” Lễ phép cúi người chào cô thư kí với nụ cười bừng sáng đã thành thương hiệu, Doyoung thư thái tiến vào phòng vị hiệu trưởng, cẩn thận mở cửa trước khi chào hỏi người thầy cùng niềm hưng phấn khó giấu. Không phải ngày nào chúng ta cũng được chứng kiến một học sinh có thể tự tin sải bước đến chiếc ghế đối diện thầy hiệu trưởng khi được gọi triệu tập như vậy. Doyoung không có vẻ gì là lo lắng hay hoảng hốt trên mặt, ngược lại nụ cười nhẹ vẫn luôn hiện hữu trên môi. Có gì phải sợ khi anh luôn là một thành viên cốt cán của hội học sinh – nay đã thành chủ tịch, luôn là con cưng trong mắt thầy cô, là “trò cưng của thầy Sooman” cơ chứ. Không phải anh tự nhận cái danh xưng này đâu, chính thầy hiệu trưởng Sooman đã nói vậy đấy.

“Mong thầy không phiền với sự có mặt của em, thưa thầy. Thầy cần gặp em có chuyện gì không ạ, thầy Lee?”

“Ồ, chào Doyoung, không phiền chút nào hết đâu. Em vào phòng thầy còn nhiều hơn cả thư kí riêng của thầy nữa là, dĩ nhiên thầy sẽ không thấy phiền rồi.”

“Em rất mừng khi thầy nói vậy. Nhưng cho dù em với thầy có mối quan hệ thân thiết, sẽ vẫn là bất lịch sự nếu em quên mất vị trí của mình và cư xử thiếu lễ độ với thầy, thưa thầy.”

“Ah, thật là một chàng trai trẻ lễ phép mà. Nói vào vấn đề chính nhé, Doyoung này, em có theo sát tình hình đội bóng rổ trường mình không?”

“Đương nhiên là có ạ, thưa thầy. Là chủ tịch hội học sinh, trách nhiệm của em là phải nắm bắt mọi thông tin về hoạt động của các câu lạc bộ cũng như đội thể thao ạ.”

“Em biết đội bóng rổ dạo này thế nào chứ?”

“Có ạ, thưa thầy.” Lông mày Doyoung vô thức nhíu chặt khi anh nhận ra cuộc trò chuyện giữa mình và thầy hiệu trưởng đang đi đến đâu. “Họ biểu hiện kém trong mắt thầy sao, thầy Lee? Vì thực ra thì họ đang có phong độ rất tốt trong các giải đấu, nhất là ở mùa giải này, điểm số của họ rất ấn tượng.”

“À không không, thầy cũng biết là đội “Những chú gấu dũng mãnh” trường ta đang có thành tích rất đáng nể. Nhưng đó cũng chính là lí do mà thầy gọi em lên hôm nay đấy. Cả đội đang ở thời kì hoàng kim và rất có khả năng sẽ giành chức vô địch năm nay, nên thầy muốn em – một người lãnh đạo tuyệt vời, sẽ giám sát đội bóng và đảm bảo rằng trường ta sẽ chắc chắn chiến thắng trong giải thành phố năm nay.”

“Thầy sẽ không phiền nếu em thắc mắc chứ, nhưng chính xác thì em phải làm gì cơ ạ? Thầy biết đấy, em không…biết nhiều về bóng rổ lắm, em thậm chí còn không phải một thành viên của đội bóng nữa.”

“Đương nhiên là biến em thành cánh tay phải đắc lực của huấn luyện viên đội bóng rổ rồi!”

Đợi đã, gì cơ? “Thầy Park có biết chuyện này không ạ? Phải nói thật với thầy là em chưa một lần lọt top học sinh yêu quý của thầy ấy…”

“À có chứ. Thầy ấy cũng có nói khi không còn một ai khác đứng ra đảm nhận nhiệm vụ này thì đành coi em như cứu cánh cuối cùng. Nhắc mới nhớ, thầy ấy đã cười nắc nẻ khi biết em sẽ là người đó đó.”

“Nghe giống phản ứng của thầy ấy mỗi khi bất ngờ.” Doyoung thầm trấn an bản thân rằng mọi chuyện sẽ ổn, nhưng rồi thất bại thảm hại khi nghĩ đến viễn cảnh khổ sở trong tương lai của chính mình.

“Nhưng…sau khi cười gần như muốn tắt thở thì thầy Park đã nhìn ra những phẩm chất tốt đẹp của em. Thầy ấy cũng phải công nhận rằng em có thể sai khiến…chính xác từ đó là gì nhỉ? À phải rồi, thầy ấy có thể sử dụng một người nghiêm túc như em để bắt các thành viên phải nghe lời.”

“Em có nên cảm ơn thầy ấy vì lời khen này? Em nên coi đây là một lời khen, đúng chứ?”

“Thế nào, em sẽ đồng ý chứ?”

“Em còn lựa chọn nào khác nữa đâu ạ?”

“Việc này sẽ giúp hồ sơ đại học của em càng sáng bóng hơn đó.”

“Vâng ạ, em đồng ý.” Doyoung uể oải trả lời. Sự chán nản thể hiện rõ qua tiếng thở dài ngao ngán.

“Tuyệt vời! Đội bóng có buổi luyện tập vào 5h chiều nay. Em có thể bắt đầu luôn từ hôm nay.”

Lặng lẽ đứng dậy cúi chào tạm biệt thầy hiệu trưởng, Doyoung rời khỏi căn phòng, cảm thấy vô cùng ngu ngốc vì đã đồng ý với lời đề nghị này. Cũng không hẳn anh có quyền lựa chọn, chỉ là có chút buồn bực. Bởi, phải dính lấy đội bóng rổ để rồi tiêu tốn năm cuối cấp quý giá vào một đám người mồ hôi nhễ nhại, chạy loanh quanh đuổi theo một trái bóng chính là viễn cảnh tệ nhất mà anh có thể nghĩ đến.

Cuộc đời thật biết trêu đùa Doyoung mà.

Ngay từ đằng xa, Doyoung đã có thể nghe thấy tiếng giày thể thao va chạm kin kít với sàn gỗ sáng chói, cũng như ngửi thấy mùi mồ hôi từ các cậu trai tuổi teen đang mê mải chạy đuổi theo trái bóng. Nói thật thì, Doyoung thật không muốn ở đây một chút nào hết, anh hoàn toàn ổn với việc làm một đầu to mắt cận, miễn là có thể tránh xa các thể loại thể thao. Lo lắng bủa vây khiến anh không ngừng xoa tay vào hai bên mép quần, lười biếng tìm đường đến với phòng tập bóng rổ. Đôi chân lê từng bước nặng trĩu đến gần hơn với cái nơi Doyoung luôn kiếm cớ để không phải đến gần. Anh vẫn không thể tin nổi là bản thân lại đồng ý làm chuyện này. Sao anh có thể làm tròn bổn phận một người trợ lí huấn luyện viên trong khi bản thân không hề hiểu tí gì về cái môn đang được chơi cơ chứ? Thầy Park nghĩ gì khi nói anh có sức mạnh ngầm khiến các cầu thủ trong đội tuân lời răm rắp vậy? Ngay từ khi còn là một học sinh tiểu học anh đã chẳng thể lãnh đạo nổi ai, ngược lại còn bị đám trẻ cùng tuổi bắt nạt nữa kìa. Nghĩ đến đây, Doyoung lắc đầu liên tục để xóa nhòa những kí ức không mấy tốt đẹp đó đi. Cái bộ não chết tiết, khi không lại nghĩ đến những hình ảnh xấu xí ấy. Nhưng thật may mắn, anh nhớ ra bản thân vẫn còn Mark, cục cưng thân thiết bé bỏng, người đã vượt qua các vòng kiểm tra và hiện tại đang là một thành viên trong đội; Ít ra anh có quen biết với một thành viên trong đội bóng, cũng bớt đáng sợ hơn so với việc gặp gỡ toàn người xa lạ.

Cũng bởi quá tập trung vào luồng suy nghĩ riêng mà Doyoung không nhận ra đôi chân đã đưa anh đến giữa trung tâm sân bóng – nơi các cậu thanh niên đang tập luyện vô cùng hăng say. Phải cho đến khi anh ngẩng đầu lên và thấy chính mình hiện đang đứng lọt thỏm giữa các cầu thủ trong đội bóng, mọi con mắt chăm chú đổ dồn về mình thì Doyoung mới nhận ra tình huống khó xử hiện tại của bản thân. Tất cả sẽ cứ tiếp tục đứng nhìn nhau như vậy nếu như không có tiếng còi đinh tai của thầy huấn luyện viên, dời sự chú ý của mọi người khỏi chàng trai tội nghiệp để chạy đến nơi thầy – Mr.Park, đang đứng.

“Có cái gì mà cứ đứng ngắm thế hả? Các cậu chưa từng nhìn thấy một tên lập dị đầu to mắt cận trong đời hả?”

“Không phải trong một trận đấu bóng rổ, thưa thầy.” một vài cầu thủ đáp lại, nhận được sự reo hò cổ vũ của tất cả các thành viên khác.

“Nói đúng đấy,” Mr Park trả lời, chính bản thân cũng nở nụ cười mỉm ra chiều đồng ý. Quá dễ đoán với người như thầy ta. “Nhưng không còn cách nào khác, các em sẽ phải làm quen với chuyện này. Thầy hiệu trưởng đã ra thông báo, từ ngày hôm nay, Kim Doyoung đây sẽ là trợ lí huấn luyện viên mới của chúng ta.”

Nói thật thì, Doyoung thà rằng bản thân bị trêu chọc – bằng một tràng cười khả ố của cả đội bóng khi tất cả các thành viên như không tin vào tai mình mà vỗ lưng nhau đôm đốm để chứng minh họ không nghe lầm. Một số khác có thể ngã lăn ra sàn mà cười cũng được, anh sẽ không thấy phiền đâu. Nhưng chính sự yên lặng đến đáng sợ này lại chính là thứ khiến Doyoung cảm thấy sợ hãi nhất, phản ứng như thế này mới là thứ mà Doyoung chưa từng nghĩ tới, nó khiến anh thấy nôn nao và bồn chồn. Thà bị cười cợt vẫn còn hơn phải hứng chịu sự im ắng tuyệt đối này.

“Thầy biết là chuyện này có hơi lố bịch, nhưng không, thầy không đùa đâu. Nhặt hàm các em lên và khởi động đi. Doyoung, ra ghế ngồi và theo dõi chuyển động của từng người nhé.”

Không cần đợi đến câu thứ hai, Doyoung đã lễ phép làm theo lời vị huấn luyện viên rồi chọn cho bản thân chỗ ngồi ở hàng hai trên băng ghế dự bị. Mark vẫy tay ra hiệu với Doyoung khi cậu bé chạy vào vị trí. Ngay lúc vừa định ngồi xuống thì tiếng giày thể thao va kèn kẹt với sàn gỗ bóng loáng từ phía bên kia phòng khiến Doyoung tò mò ngẩng đầu lên, để rồi nhìn thấy…ở nơi đó, một cơ thể nhễ nhại mồ hôi đang tỏa hào quang rực rỡ vì được ánh hoàng hôn chiếu vào của Jung Jaehyun – vâng, không ai khác ngoài, Jung Jaehyun.

Doyoung không biết bản thân nên cảm thấy thế nào nữa.

Hiện tại Doyoung đang ngồi nơi chiếc bàn quen thuộc, chỉnh sửa lại chiếc khăn ăn trên đùi trong khi Mark đặt khay đồ lên bàn rồi ngồi xuống phía đối diện. “Chào, hyung. Buổi tập hôm qua thế nào?”

“Sao em lại hỏi anh buổi tập thế nào trong khi em mới là người chơi bóng chứ?”

“Ý em là, anh cảm thấy gì về ngày hôm qua. Tiện thể, em có hơi tổn thương vì anh không chịu kể, ồ, em cũng không chắc nữa, là anh được chọn làm trợ lí huấn luyện viên đấy! Thật sự, anh đã nghĩ gì khi tưởng có thể giấu em chuyện đó hả?”

“Ồ, ồ, ồ, dừng ngay đó, chàng trai trẻ. Đừng gào vào mặt anh như thế. Em không nghe thầy Park nói gì hả? Thầy hiệu trưởng bắt anh nhận chức vụ đó, chứ có đời thuở nào mà anh mày lại chấp nhận dành cả chiều để giả vờ hứng thú với một đống những thằng ngốc chơi bóng rổ chứ?”

“Vì việc này sẽ khiến hồ sơ của anh sáng bóng hơn nữa?”

“Anh có đủ hoạt động ngoại khóa trong hồ sơ đại học rồi nhé.”

“Nếu vậy thì, chỉ còn một lí do khác.” Mark kéo dài giọng, đôi lông mày hải âu cong lên đầy trêu chọc.

“Ồ em sẽ không dám thốt ra đâu, quý ngài biết tuốt ạ.”

“Jung Jaehyun.”

“Phải nói bao nhiêu lần nữa thì em mới chịu hiểu là anh không có cảm nắng Jung Jaehyun hả?”

“Cho đến khi anh thấy mệt mỏi vì cứ tự lừa dối bản thân thì thôi.”

“Chuyện này thì có gì hay ho mà em cứ trêu anh hoài vậy? Hảaa? Anh không…thôi được rồi, ừ đó anh có say nắng cậu ta một chút, hài lòng rồi chứ! Mối tình đơn phương lố bịch này không có tí tốt đẹp gì sất.”

“Đáng yêu mà anh. Jaehyun hyung là một anh trai tốt lắm; ảnh sẽ không coi tình cảm của anh là lố bịch đâu.”

“Kể cả có thế, cậu ta cũng sẽ không đáp lại anh, có khác gì đâu?”

“Sao anh biết là anh ấy sẽ không đáp lại. Anh Jaehyun chưa từng hẹn hò trước đây nhé, và theo logic bây giờ, một chàng trai hoàn hảo như thế chỉ có thể là gay.”

“Nói vậy thì chẳng phải em cũng gay sao?”

Mặt Mark lập tức đỏ như trái cà chua chín sau lời công kích bất ngờ của Doyoung, cậu nhóc lắp bắp: “Em mới có 15 tuổi! Vẫn còn quá nhỏ để hẹn hò mà!”

“Làm gì mà giật nảy lên thế cậu em,ồ ai đó có tật giật mình kìa. Nghe này, anh thừa biết cậu ấy chưa từng hẹn hò ai rồi, thế nên đừng suy diễn linh tinh khiến anh nuôi hi vọng thêm nữa. Bởi nếu cậu ta có gay thật thì anh cũng chẳng có cơ hội đâu.”

“Bây giờ thì anh có cơ hội rồi đấy! Anh làm trợ lí huấn luyện viên vì thầy hiệu trưởng muốn anh đảm bảo đội trường ta giữ chuỗi thắng liên tiếp. Jaehyun thì rõ ràng là cầu thủ giỏi nhất rồi, vậy nên nếu muốn thắng liên tục thì không còn cách nào khác là anh phải dồn hết sự chú ý vào anh ấy. Một cái cớ quá hoàn hảo!”

“Cái cớ hoàn hảo của cái gì cơ? Lắp bắp như ngậm hột thị mỗi khi nói chuyện với cậu ấy ý hả? Hay là đổ mồ hôi như tắm vì bị bắt gặp theo dõi cậu ấy chơi bóng từ băng ghế dự bị? Hay ngất lên ngất xuống như một cô gái tuổi teen nhìn thấy thần tượng mỗi khi Jaehyun ghi điểm bằng cánh tay rắn chắc? Ý em là thế hả Mark Lee?! Cái cớ của em là đó hả?”

“Anh có thể lợi dụng vị trí hiện tại của mình trong đội bóng, lấy cớ làm thân với anh ấy rồi từ đó thể hiện những điểm tốt của mình. Có ai lại không muốn một chú thỏ may mắn khi họ phải thi đấu tranh chức vô địch toàn thành phố cơ chứ?”

“Im nga…”

“Đến giờ để anh thể hiện rồi đấy. Chào anh, anh Jaehyun!”

Doyoung vẫn còn đang giận dữ vì bị Mark ngắt lời liền ngay lập tức đóng băng khi nhận ra Jaehyun đang chầm chậm tiến đến chiếc bàn cả hai đang ngồi.

“Chào, Doyoung. Sao trông anh có vẻ hoảng hốt thế?”

“Aaaanh á? À không đâu, mắt anh vốn to tự nhiên ấy mà.” Doyoung nuốt khan, tự rủa thầm bản thân vì lời bao biện quá ngớ ngẩn.

“Ồ, okay. Em muốn xin lỗi vì ấn tượng đầu quá tệ hại ngày hôm qua. Em không thường đến muộn như vậy đâu. Không hề luôn. Chỉ vào thứ ba thôi. Tại Mr.Kim cứ không chịu dừng thao thao bất tuyệt về mấy cái đường tiệm cận của thầy ấy. Cái gì mà vẻ đẹp đau buồn đến nao lòng của hai đường thẳng tuy đến rất gần nhau rồi nhưng định mệnh không bao giờ cho chúng gặp nhau ấy.”

“Anh hiểu mà. Tuần trước thì thầy ấy không ngừng nói về hai đường thẳng song song.”

“Đồng ý. Ừm, em đến chào hỏi anh vậy thôi. Em phải đi đây. Hẹn gặp anh ở buổi luyện tập nhé, Doyoung. Cảm ơn anh vì đã đồng ý trông chừng tụi em. Bọn em sẽ cần anh giúp đỡ nhiều.”

“Cũng phải cảm ơn các cậu vì đã chấp nhận anh làm trợ lí. Hẹn gặp lại vào buổi tập tiếp nhé.”

Và ngay lúc này, ở giữa canteen trường học, vào khoảng 12h30 trưa, trong một ngày thứ tư đầy nắng, có hai con người ngượng ngùng, mặt đỏ tía tai vẫy chào nhau tạm biệt. Trong khi đó, ở một diễn biến khác, bóng đèn 10000W mang tên Mark Lee ngồi nhàn nhã nhai bỏng ngô, chăm chú theo dõi bộ phim tình yêu dài tập không hồi kết.

Mark Lee cười khúc khích đầy ý nhị trước sự ngốc nghếch của hai ông anh có lớn mà không có khôn này. Hai cái người này đến bao giờ mới nhận ra đối phương cũng thích mình nhiều đến mức chết đi sống lại được cơ chứ?

 

Hết chương 1.

[Translated Fanfic] [AkaFuri] Furihata Kouki is a Yaoi Manga Artist. /Chapter 2/

 Credit featured image: Rowally on Tumblr and Pixiv.

Chapter 2: To Go or Not To Go – Đi hay Ở.

 

 Chapter Notes:

Ôi.Trời.Ơi.Tôi không ngờ mình nhận được nhiều phản hồi tích cực đến vậy! Cảm ơn đến tất cả những người đã nhận xét cho tôi nạ!

Tôi cho thêm một nhân vật nữ hư cấu — mong các bạn sẽ không ghét cô ấy (Cô ấy không phải đối tượng yêu đương của ai hết nên yên tâm nạ. Mục đích cô ấy đến fic này chỉ là giúp kéo những chàng trai lại gần nhau hơn thôi hahaa).

Chương này hơi dài đó nha~ Nhắc nhỏ nè, đừng mong chờ chương nào cũng dài ngắn như nhau nha. Bởi tôi sẽ viết một chương cho đến khi tôi nghĩ nó phù hợp với tiến trình phát triển của nội dung đó, và điều này không liên quan gì đến độ dài chương nên, xin lỗi trước nhé~

Rên rỉ sau một ngày dài lao động miệt mài, Furihata vươn vai thư giãn rồi đóng tập bản thảo lại. Cậu quyết định sẽ làm bài tập tiếng Anh – thứ mà cậu đã lười biếng không chịu đụng vào từ một nghìn năm trước.

Câu chuyện lần này của cậu đi theo hướng hài hước, kể về tình yêu của một anh chàng người mẫu dành cho người quản lí luôn kì quặc đi tất dài dưới bộ comple để bảo vệ và làm ấm chân, cộng thêm khuôn mặt suốt ngày nhăn nhó như hờn cả thế giới. Ý tưởng cho bộ truyện không ngừng nảy ra trong đầu Furihata khi cậu quan sát thấy cái cách mà vị đội trưởng Kaijou quan tâm săn sóc tất cả các thành viên trong đội như một gà mẹ đầy trách nhiệm. Nhận thấy rằng đây chính là phẩm chất cần có của một quản lí người mẫu nổi tiếng, và người mẫu ở đây không ai khác là Kise, nên cậu đã chọn Kasamatsu và cún vàng cho bộ truyện lần này.

Kasamatsu đối xử với Kise có đôi chút khác biệt so với các thành viên cùng đội khác, và không phải theo cái kiểu “cậu-là-át-chủ-bài-của-chúng-tôi” giống như Huấn luyện viên và Đội trưởng đối với Kagami. Furi để ý rằng bất cứ lúc nào vị đội trưởng liếc nhanh cái người tóc vàng (tần suất của hành động này là khá nhiều) thì đôi mắt của anh ta cũng đều tràn đầy tin tưởng và tự hào, đồng thời ánh lên tia quan tâm dịu dàng xen lẫn lo lắng nếu Kise có bất ngờ bị thương. Cậu cũng nhìn ra, từ băng ghế dự bị, mỗi khi Kise nhìn lại thì Kasamatsu sẽ quay đi, giả vờ như đang bận chuyện gì đó trong khi tên cún vàng kia sẽ chỉ nở một nụ cười tự tin đến là tự mãn, nếu giây trước vẫn là nụ cười toả nắng thì ngay giây sau đã chuyển ngay được thành một cái nhếch mép đểu cáng. Chỉ đến khi cảm thấy người tóc vàng không còn nhìn mình nữa, vị đội trưởng mới quay đầu lại và lại liếc nhanh cậu át chủ bài của cả đội trước khi thật sự tập trung vào việc của mình.

Trong trận đấu lần trước của Seirin với Kaijou, Furihata chú ý đến một việc vô cùng thú vị, đó là Kise quàng tay vào vị đội trưởng hơi nhiều so với một người đồng đội bình thường, và cũng quàng vào những vị trí rất…nhạy cảm. Sau khi trận đấu kết thúc, Kise mới chỉ giây trước còn đang vỗ vỗ lưng vị đàn anh năm ba thì ngay giây sau bàn tay ấy đã thấy đặt ở eo, và rồi cuối cùng yên vị ở hông người đội trưởng. Kasamatsu ngước nhìn tên tóc vàng hư hỏng đầy ngạc nhiên, có lẽ do sự đụng chạm quá thân mật, trong khi cậu người mẫu chỉ đơn giản là nháy mắt và cười đểu thay cho câu trả lời.

Khuôn mặt vị đội trưởng đỏ bừng trong nháy mắt, anh lầm bầm gì đó trong khi mắt vẫn mở to cùng hàng lông mày nhíu chặt; tuy nhiên, không có dấu hiệu gì cho thấy anh muốn thoát khỏi tư thế thân mật này. Hai người tiếp tục trò chuyện thêm một lúc, và Furihata phải dừng quan sát bởi Kise đã dẫn Kasamatsu đi theo một hướng khác so với các đồng đội, tay vẫn đang ôm chặt người đàn anh năm ba.

“Hai người đó chắc chắn đang ngủ với nhau.” Furihata đảo mắt, khẽ đưa ra kết luận dựa trên những gì đã thấy được trong khi tâm trí cố gắng tập trung vào bài tập về nhà. “Cho dù chưa có làm nhau đi chăng nữa thì, nhìn cái cách Kise thân mật với Kasamatsu thế kia cũng đủ biết hai người họ đã từng tự thoả mãn giúp nhau như thế nào rồi.”

Nhưng có một điều đã khiến những suy đoán của Furihata về đầu vàng và vị đội trưởng Kaijou là một cặp phải lung lay, đó là Kise Ryouta cứ ngang nhiên đi sờ mó những người xung quanh, như thể cứ không đụng chạm vào người khác là cậu ta sẽ chết vậy. Nếu như bạn đang hẹn hò với ai đó, hẳn là bạn sẽ không đi linh tinh và động chạm lung tung với người khác ngay trước mặt người yêu bạn, đúng chứ? Cái cách mà Kise vẫy đuôi hạnh phúc như cún mỗi khi Kuroko ở gần khiến Furihata cảm thấy chột dạ khi quan sát cặp đôi KasaKise. Cậu không hiểu vì sao Huấn luyện viên và Kasamatsu không phát hoảng lên như cậu — rõ ràng không bình thường một chút nào khi tên đầu vàng cứ liên tục hôn má người đồng đội cũ và còn cọ cọ chúng vào nhau, đúng chứ?

…Hay cậu ta đang cố tình gợi ý một cuộc tình tay ba mà Kasamatsu thì quá xấu hổ để nói lên điều mà bản thân muốn?

Kasamatsu là người thích chơi tay ba ư? Nói thật thì Furihata có đôi chút đắn đo trước khả năng này. Nếu như Kise là dạng người có gì đều viết hết lên mặt, đi đến đâu thu hút sự chú ý đến đó, thì Kasamatsu lại giống kiểu truyền thống luôn giữ khư khư mọi vấn đề cá nhân trong lòng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu như vị đội trưởng Kaijou đã đồng ý hẹn hò với một người mẫu, lại còn là người mẫu nam, đã thế còn nhỏ hơn anh ta hai tuổi, thì ảnh cũng chẳng phải loại truyền thống gì cho lắm, đúng chứ? Hay có lẽ nào, sức mạnh tình yêu với tên đầu vàng quá lớn đã khiến anh ta phá vỡ mọi quy tắc của bản thân?

Furihata bật cười trước suy nghĩ này. Nếu như họ muốn chơi tay ba, Kuroko chẳng phải là một lựa chọn khá tồi hay sao? Cậu ta đã có Kagami rồi, và Furi cũng không chắc Kagami thích thú với ý tưởng tay ba này cho lắm. Thêm nữa, ấn tượng của Kasamatsu về Kuroko cũng chẳng đẹp đẽ đủ để khiến anh ta tự nguyện khoả thân trước mặt cậu chàng vô hình. Ấy nhưng mà nếu Kasamatsu và Kuroko có chơi tay ba thật đi nữa thì hẳn thể nào cũng phải cần một seme mạnh mẽ và đầy kinh nghiệm chứ nhỉ? Có lẽ nào, người đó là Kise không…?

Đang mải mơ màng thì Furihata chợt nhận ra bản thân đã viết sai chính tả từ “Đánh vần sai” trong bài tập tiếng Anh. Lại còn đang viết bằng bút mực…thật muốn chửi thề. Đây đã là lỗi sai thứ tám trong vòng năm câu văn ngắn ngủi rồi, Furi thở dài rồi gạch đi viết lại. Nhận thấy rằng bản thân có thể sẽ giúp cuộc đời giáo viên tiếng anh của mình dễ thở hơn bằng việc tập trung hoàn thành cho xong đống bài tập khỉ gió này, Furihata quyết định tạm dừng đoán già đoán non tình trạng hẹn hò của các đồng đội cùng chơi bóng và bắt đầu nghiêm túc làm hết những gì cậu được giao.

Ngày hôm sau, Furihata ngồi trong một quán cafe gần nhà, thư thái cảm nhận ánh nắng ấm áp chiếu xuyên qua khung cửa. Màu chủ đạo của quán là tím phớt và hồng nhạt, với một chút chấm phá màu trắng kem và vàng óng, cùng một ít xanh lá để nổi bật vài điểm trong thiết kế. Ví dụ như, tấm thảm dưới chân cậu có màu hồng, điểm xuyết những mảng trắng và vàng để tạo hiệu ứng như những viên ngọc trai cùng những thỏi vàng đang nằm lấp lánh dưới đất, và như để ngăn cách cậu cùng một cô gái có tóc đuôi ngựa thì trên bàn, một lọ hoa hồng nhạt xinh xắn được đặt giữa hai người. Cả hai đang ngồi tách biệt trên hai chiếc ghế sofa trắng tinh, bông mềm và xốp mịn hệt như những đám mây.

“Ôi lạy Chúa, thật là dễ thương quá đi mất~!” cô gái phấn khích cảm thán, tay quấy đều cốc latte.

Đừng hiểu lầm, Furihata của chúng ta không có hẹn hò gì với cô bạn này hết, mặc dù bầu không khí nơi quán cafe này làm cho ai cũng nghĩ rằng hai người họ đang hẹn hò lol. Cô gái này chỉ đơn thuần là một người bạn là con gái của Furi, và luôn gặp gỡ cậu vào cuối tuần. Tên của cổ là Takatsuki Koneko, và cổ cũng học ở Seirin, nhưng các bạn cổ không thích các cậu bạn của Furi (cổ đã xin lỗi không biết bao nhiêu lần và cố gắng không ngừng để khiến họ thân thiện với nhau, nhưng đều là công cốc). Trong khi đó, các bạn của Furi thì nghĩ rằng hai người đang qua lại. Bởi họ hay thấy đôi bạn của chúng ta hẹn gặp ở ngoài trường, trong phần lớn thời gian rảnh, trong khi sự thật chỉ vì hai người không có một tiết học nào ở trường trùng với nhau mà thôi.

Thực ra, lúc đầu Furihata có hơi thinh thích cô bạn này một chút. Cô gái mà cậu nhắc đến trên sân thượng chính là cô ấy, Koneko đã nói thật với cậu rằng mẫu người lí tưởng của cổ là một chàng trai giỏi giang trong một lĩnh vực cụ thể, nhưng nếu người đó không giỏi gì cả thì cũng không phải là không có cơ hội. May mắn là, Koneko đã vui vẻ đồng ý buổi hẹn hò này với Furi, ở chính quán cafe này. Tuy nhiên một ngày trước buổi hẹn, sự kiện sân thượng xảy ra và mọi chuyện rẽ sang một hướng…không mấy tươi sáng…

“Ừm…Takatsuki-chan này, sở thích của cậu là-à g-gì vậy?” Furihata cố gắng nói hết câu, đôi tay run rẩy bấu chặt vào cốc nước trên bàn, đầu óc trống rỗng không nghĩ được gì . Cậu nhủ thầm: “Phải bắt chuyện, phải bắt chuyện, phải bắt chuyện,…”

“Awww, đừng lo lắng quá thế, Furihata-kun”. Koneko cười khúc khích trước sự xẩu hổ vô cùng dễ thương của Furi. Cô trấn an: “Con gái bọn tớ cũng là người bình thường giống con trai các cậu thôi, không phải giống loài ngoài hành tinh nào hết. Bọn tớ sẽ không làm hại hay ăn thịt cậu nếu như cậu nói chuyện nhẹ nhàng và không cố tỏ ra là một tên đểu cáng. Vậy nên thoải mái đi, được chứ?”

“Ừm…được thôi…Vậy, cậu có thích gì không? Cậu xinh xắn và cao ráo như vậy, có lẽ sẽ thích…nghề người mẫu?”

Koneko ngửa ra sau chiếc ghế, khuôn mặt hiện vẻ chán ghét: “Eo, không! Ý tớ là, nghề đó sang chảnh thật, nhưng mới tưởng tượng phải đi đứng cả ngày trên những đôi cao gót dài cả tấc đó đã khiến chân tớ đau kinh khủng rồi này.” Koneko cười nhẹ, như đã nhận ra Furihata sắp ngượng đến mức co lại thành một cục bông, cô nói tiếp: “Tớ tự thấy mình giống một hoạ sĩ hơn, tớ ở trong câu lạc bộ vẽ mà, cậu cũng biết đó. Tớ cũng là fan vô cùng bự của truyện tranh và phim hoạt hình nữa.”

Tuyệt vời! Cơ hội để tiếp nối câu chuyện đến rồi: “Ồ, tớ cũng thích hội hoạ lắm! Đ-Đặc biệt là truyện tranh đó. Tớ còn tự vẽ một số nữa.”

“Thật vậy á?” Khuôn mặt Koneko lộ rõ vẻ phấn chấn và háo hức, “Cậu hiện tại có mang theo những tác phẩm của bản thân không?”

Furihata gật đầu và rút điện thoại từ trong túi quần ra. Phần lớn những bức vẽ được cậu vẽ bằng tay, tuy nhiên có đôi khi cậu vẽ chúng trên chiếc máy tính bảng – món quà sinh nhật mà thầy giáo hoạ sĩ tặng – và lưu giữ trên chiếc điện thoại di động. Nhận thấy Koneko có phần hào hứng và có vẻ như đã bị mê mẩn bởi những tác phẩm của bản thân, Furihata thở phào nhẹ nhõm. Thật tốt quá, cậu không tự biến bản thân thành trò cười trước mặt phái nữ, thêm việc Koneko vô cùng dễ mến và có vẻ không thuộc loại người thích đánh giá hay soi mói người khác khiến cậu càng vững tâm thêm phần nào.

“Uầy, cậu thật sự có tài đấy! Cậu vẽ còn đẹp hơn cả những quyển truyện đang được bày bán ngoài hiệu sách nữa kìa! Cậu có định theo đuổi ngành vẽ chuyên nghiệp sau khi tốt nghiệp không? Nếu không thì thật là lãng phí tài năng trời ban đó.”

“Th-Thật ra thì, tớ đang theo học một vị hoạ sĩ và cũng đang dự định xuất bản vài cuốn truyện của riêng mình…”

“Thật hả? Thể loại nào vậy? Shounen nhiệt huyết? Shoujo hường phấn? Người máy robot?”

“T-tớ cũng chưa rõ nữa. Tớ không muốn dấn thân vào shounen vì nếu thế thì tớ sẽ cạnh tranh với người thầy của mình mất, và rõ ràng là tớ không tài nào vẽ nổi con gái, hai sự việc này gộp lại khiến tớ không thể vẽ gì dính dáng đến tình cảm nam nữ lãng mạn được…”

“Không sao, vẫn luôn có thể loại gọi là Yaoi dành cho cậu.” Koneko cười lớn, suýt chút nữa thì làm đổ nước ra chiếc váy màu cafe, “Tớ đùa đấy, đừng bận tâm.”

“K-không, nói thật thì, tớ vẫn luôn thắc mắc về một vấn đề, nhưng xung quanh tớ không có ai có vẻ như là biết câu trả lời hết.” Furihata thỏ thẻ, “Khi tớ lần đầu đưa bản thảo vẽ tay cho chị biên tập, ừm truyện tình cảm lãng mạn nam nữ ấy mà, chị ấy cũng công nhận tớ không thể vẽ con gái, còn ước gì cái bản thảo đó vẽ truyện yaoi nữa kìa. Takatsuki-chan này, có khi nào cậu biết Yaoi là cái—?”

Trước khi Furi kịp nói hết câu, Koneko đã phun đầy nước ra chiếc bàn giữa hai người. Người cô gần như ngả rạp ra sau chiếc ghế, ho sặc sụa vì cười quá nhiều, cũng có lúc cô định nói gì đó rồi lại thôi vì còn đang mải cười. Chứng kiến cảnh đó, Furihata đơ toàn tập, đôi mắt vốn đã to giờ đây còn to hơn nữa, cảm tưởng như mỗi phút Koneko cười là đôi mắt ấy lại càng tròn xoe, hoang mang không biết bản thân đã nói hay làm điều gì đó kì dị mà để cô bạn kia phải cười đến không kiểm soát được như thế.

Cuối cùng, cô gái cũng bình thường trở lại. Cô nháy mắt đầy tinh nghịch với Furihata: “Ồ, nếu cậu không biết, tớ rất sẵn lòng chỉ cho cậu Yaoi là cái gì.” Koneko nói chắc nịch.

Và cô gái nhỏ đã chỉ dạy cho Furihata thật. Hai người họ đến thẳng hiệu sách, Koneko có chút quá khích khi tiến đến quầy bán truyện tranh nam-nam ưa thích và dúi vào tay Furi hơn chục cuốn yaoi hardcore, mặc cho đến khi cậu gào thét “Dừng lại” cô vẫn còn tiếc rẻ muốn đưa thêm cho cậu vài quyển nữa. Koneko có đề nghị trả tiền những cuốn cô mua, nhưng ai đời con trai lại để con gái trả tiền bao giờ, vậy nên Furihata đã đứng ra trả phần lớn số đó. Đến cuối ngày, Koneko vẫn là đưa hết tất cả truyện tranh mình đã mua cho Furihata, viện lí do “Cậu mới là người phải vẽ, chứ tớ có vẽ vời gì đâu mà cần.”

Sau đó, khi hai người đã về nhà, Koneko bằng cách nào đó đã có được số điện thoại của Furihata, cô liền nhắn tin cho cậu với nội dung rằng cô rất biết ơn vì khoảng thời gian đi chơi vui vẻ, nhưng có lẽ hai người sinh ra không phải để dành cho nhau. Furihata cũng hoàn toàn đồng ý với ý kiến này, không thể nào không đồng ý là đằng khác, thử hỏi có đôi nào yêu nhau mà lại dành phần lớn thời gian hẹn hò đi cắm đầu vào đống gay sex không? Chưa kể hai người cũng không hề cảm thấy có xúc cảm kì lạ gì phát sinh hết. Tuy vậy, Koneko và Furihata, vì một vài lí do khó hiểu nào đó, vẫn làm bạn tốt với nhau, và dạo này hai người còn thân thiết đến mức thường xuyên gặp gỡ, không những để chia sẻ những gì họ quan sát được về những người con trai xung quanh cuộc sống cả hai mà còn để khơi gợi nguồn cảm hứng cho những dự án tiếp theo của tác giả Yaoi Furiha Kou.

Có một việc khá bất ngờ đó là Koneko cũng thích chơi bóng rổ giống Kouki. Cô đã từng là quản lí đội bóng của mình hồi trung học, tuy nhiên khi lên cấp ba, cô quyết định tập trung vào việc học tập và phát triển một vài kĩ năng mềm khác. Tuy nói vậy nhưng Koneko vẫn đi đến phần lớn các trận đấu bóng rổ của đội Seirin, và cũng có khả năng nhìn ra những khoảnh khắc “gei lọ hết nấc” như Furihata, nếu không muốn nói khả năng soi hint này của cô nàng còn vượt xa chàng hoạ sĩ của chúng ta nữa kìa.

“Chỉ cần nhìn qua ảnh thôi là tớ biết ngay tên tóc vàng này thích ăn “xúc xích”, ấy thế mà bà chị gái ngốc nghếch của tớ cứ phát cuồng về Kise Ryouta mãi thôi, cứ như thể bả đến được với Kise nếu như cậu ta thích phụ nữ không bằng…” Koneko bùng nổ, đầu gối vào lòng bàn tay. “Tớ hoàn toàn hiểu ý cậu. Vào trận đấu cuối ấy, rõ ràng là vị đội trưởng Kaijou đáng kính đã cố hết sức để không ngã nhào vào lòng cậu người yêu để khóc cho thoả thuê, hai người đó đứng cách chỗ cậu ngồi có vài mét thôi à, cậu có để ý thấy điều đó không vậy!?”

“Và Kise rõ ràng là cố tình dùng ánh mắt mời gọi ướt át đó trong suốt cả trận đấu – ừm, cũng khó trách, với đuôi mắt hẹp dài cùng ánh mắt long lanh thế thì cậu ta nhìn cái gì tớ cũng nghĩ cậu ta đang câu dẫn thôi. Ít ra thì đó là đối với tớ…”

“Awwww, Furi cậu ngây thơ quá đi.” Koneko cười to, “Mới có thế mà cậu đã gọi đó là ánh mắt đưa tình ý hả? Cậu có nhìn thấy cái cách mà Murasaki-gì-đó trìu mến nhìn anh giai emo lạnh lùng nóng bỏng của Yosen không? Đó mới là ánh mắt gọi mời nhé!”

“Nhưng hành động của cậu ta cứ như một con quái thú lù đù lười biếng vậy! Cậu ta nhìn Himuro-san như thể muốn ăn ảnh ngay tại chỗ, giống như—” một vệt hồng hiện trên đôi má Furihata khi cậu đã có vẻ đã hiểu ra điều gì đó. “Ừ thì mình công nhận cái ánh nhìn của Murasakibara cũng quyến rũ đấy, nhưng nó khác hoàn toàn với kiểu của Kise! Murasakibara sẽ như là “Tôi là một con mãnh thú, tôi sẽ yêu anh, trân trọng anh. Cùng lúc đó, tôi sẽ chơi đùa, khiến anh không bao giờ có thể thoát khỏi vòng tay tôi.” trong khi Kise thì lại là “Em sẽ cho senpai tận hưởng khoái cảm tình yêu cho đến khi senpai phát điên vì thoả mãn mới thôi!”

“Ooh, nhắc đến quái thú mới nhớ, cậu có nhìn thấy cái ánh mắt chăm chú đó của Aomine không? Cậu ta chăm chăm quan sát trận đấu đến quên cả đồng đội, quên luôn cả cô gái tóc hồng đi cùng nữa!” Nụ cười của Koneko mở rộng hơn, “Không biết ai có diễm phúc được cậu ta nhìn đến quên trời quên đất như thế nhỉ?”

“Tớ nghĩ cậu ta đang nhìn Kuroko đó? Dù gì thì hai người họ đã từng là bạn bè rất thân thiết — ồ chỉ đơn giản là “bạn bè” thôi ư…? Ôi Chúa ơi Koneko-chan này, cậu có nghĩ rằng Aomine và Kuroko đã từng là một cặp không?!” Furihata gấp gáp nói, như thể vừa nhớ ra điều gì, “Kuroko có nói gì đó về việc Aomine đã từng là ánh sáng của cậu ta, có lẽ nào???”

“Có thể lắm chứ! Có khi nào…” Koneko mở to mắt, bất ngờ trước câu nói của Furi, “Kuroko và Aomine đã từng là một đôi ở trường trung học, nhưng Aomine đã ngoại tình và khiến trái tim cậu chàng vô hình tan nát?!”

“Nhưng cậu ta ngoại tình với ai mới được cơ chứ? Có khi nào là một tên trong nhóm cầu vồng không?” Tông giọng của Furihata ngày một lên cao, đôi mày nhíu lại trong khi não lướt qua một loạt các cái tên đáng ngờ, “Kise thì sao?”

“HẢẢẢ?!” Koneko gần như hét lên, “CÁI GÌ CƠ? TẠI SAO CƠ CHỨ?”

“Kuroko có nhắc đến việc Kise chơi bóng rổ là vì Aomine, và trong trận đấu đầu tiên giữa bọn tớ và Kaijou, cậu ta nói coi Kise như một đối thủ vì cậu ta đã từng là người huấn luyện cho Kise — nhưng có thể lí do chính ở đây là cún vàng là kẻ đã cùng Aomine lừa dối Kuroko?”

“Và mặc cho Kise có đến thăm Kuroko bao nhiêu lần đi chăng nữa thì Kuroko cũng không thèm nói chuyện với cậu ta, bởi cậu trai tóc xanh vẫn tức giận cậu trai tóc vàng rất nhiều!”

“Kise cũng không khá hơn là mấy, cậu ta cũng bị tổn thương bởi Aomine, nên đã chuyển hướng sang Kasamatsu!”

“Và Aomine thì hối hận rất nhiều với quyết định của mình, vậy nên mới nhìn Kise đầy tiếc nuối như vậy!”

“Một chuyện tình tay ba không hồi kết!” cả hai đồng thanh hét to, mắt sáng rực đầy phấn khích. Furihata nhanh chóng cầm quyển nháp lên vẽ phác thảo vài nét, mặt đỏ bừng ngượng ngùng trong khi Koneko hai tay ôm lấy mặt, mắt nhắm tịt, cả người gào thét không thể kiềm chế /=)))/

Toàn bộ quán cafe quay qua nhìn hai con người đang hưng phấn quá đà kia đầy ái ngại. Ngay lập tức, người phục vụ có tuổi chạy ngay đến chỗ Furihata và Koneko, cặp mắt cú vọ quét một lượt từ đầu đến chân hai người bạn trẻ, nhíu mày đầy vẻ không hài lòng. Bà nhẹ nhàng đưa li nước cho Furihata, âm thầm đánh giá hai cái đứa nhỏ ồn ào trong khi hai kẻ tội đồ chỉ biết cười bẽn lẽn đầy hối lỗi.

“Nói đến Kuroko và Kagami, tớ không thể tin nổi cậu hoàn thành series về cặp đôi đó đã được một tháng rồi mà hai tên ngốc nghếch đó vẫn chưa một ai chịu tỏ tình, còn khư khư giữ mãi cái “bầu không khí ám muội” ấy.” Koneko đảo mắt, thở dài chán nản, “Thật sự đấy, là hai tên đó quá đần, hay là cố tình làm như vậy để trêu ngươi các đồng đội là cậu?”

“Tớ nghĩ là cả hai phương án cậu vừa nêu ra.” Furihata cũng đảo mắt đầy chán chường, “Đối với Kagami thì là đáp án đầu. Còn với Kuroko, chắc chắn là cố tình trêu chọc bọn tớ rồi.”

Không dừng lại tại đó, cô gái tóc nâu quay qua nhìn Furihata đầy sầu não: “Tớ vẫn không tin được cậu biến Kagami thành người nằm dưới.” Koneko mè nheo, lông mày rủ xuống tạo một khuôn mặt cún con như sắp khóc, “Cậu có thể làm một omake – phần bonus mà trong đó Kuroko là người uke đáng yêu dễ thương được không?”

Furihata nhíu một bên lông mày, tỏ ý không đồng tình: “Cậu đùa tớ hả?! Nếu tớ mà đổi lại chiều cao thì một tá người ngoài kia sẽ nhận ra hai nhân vật chính của tớ là ai. Cậu nghĩ trên thế giới này có bao nhiêu người có lông mày chẻ? Thêm nữa,” Furi ngửa cố phản pháo, “Kagami 100% là một uke! Đừng giáo huấn tớ về cái luật lệ chiều cao gì đấy nữa — như chúng ta đã thấy với tên cà rốt và con đại bàng theo đuôi của cậu ta, chiều cao chẳng là cái gì khi bản chất tên đầu xanh là một tên tsundere trong nóng ngoài lạnh và dễ ngượng. Kagami thì ngây thơ và trong sáng khỏi bàn đi, cậu ta còn nấu ăn ngon không tưởng, tố chất một người vợ hiền dâu thảo rõ rành rành đến thế rồi còn gì! Cậu ta chắc chắn sẽ đỏ chín mặt ngượng ngùng, cố chối đây đẩy và làm mọi cách để che giấu tình cảm của bản thân cho đến khi một người ranh mãnh như Kuroko điều giáo cậu ta bằng sự thoả mãn xác thịt? rồi nắm quyền kiểm soát mối quan hệ của cả hai!”

“Nhưng cậu ta là rõ ràng là một con quái thú!” Koneko phản bác, người hướng về trước để trông ra dáng tranh luận, “Cậu biết người ta nói gì về đàn ông cơ bắp mà — họ không thể kiềm chế bản thân. Kagami có thể để Kuroko nắm quyền kiểm soát mối quan hệ nhưng khi đến phần “quan trọng” thì cậu ta mới để lộ ra bản chất mãnh thú của mình, khiến Kuroko không còn cách nào khác ngoài ngoan ngoãn đầu hàng và nghe theo lời cậu người yêu tóc đỏ!”

“Nhớ một điều! Kagami có sức mạnh còn Kuroko thì có khả năng đánh lạc hướng sức mạnh đó! Kuroko chắc chắn sẽ hạ nốc ao Kagami cho mà xem!”

“Hmm…cũng đúng, có trường hợp một người là S nhưng vẫn là thụ. Ahh! Thử tưởng tượng Kuroko-kun chỉ đi có độc đôi bốt da đen, đội một chiếc mũ quân đội, tay cầm roi da trong khi đang cưỡi trên một Kagami đang bị còng tay vào đầu giường, cố gắng không rên rỉ thành tiếng vì cái ấy thô to của Kagami đang xỏ xuyên trong cậu ta. Có thể Kuroko sẽ thêm thắt vài câu nói kích tình, đẩy bầu không khí đến cực điểm nhục dục?”

“Ehhh?! Cậu nghĩ Kuroko là kiểu người thích chơi trò S&M hả? Cậu ấy lịch lãm vậy mà, mặc dù trong nhiều trường hợp thì tớ nhận ra cậu ta cũng không hẳn là một người ngây thơ gì cho lắm…”

“Hừm…tớ cũng không chắc nữa, nhưng tớ thật sự rất hứng thú với cái ý nghĩ một Kuroko vốn luôn hiền hoà yên ả lại trở mặt 180 độ thành người ưa thích cảm giác mạnh trên giường…” Đôi mắt xanh ngọc của Koneko sáng lên, “Cậu có thể làm một phần ngoại truyện pha trộn giữa hai cuốn ‘Cái bóng và Ánh sáng’ và ‘Người đàn anh khoá trên là S của tôi’, nơi cậu chàng vô hình tỉnh dậy vì thấy em trai khoá dưới bị đánh bởi một quả dứa!”

“Oh oh, hay thế này đi, người đàn anh đó chuyên ném dứa vào seme của anh ta, ý tớ ở đây là, cậu seme khoá dưới, và cậu chàng nhỏ hơn tâm sự với chàng trai vô hình rằng cậu ta thật sự thích được hành hạ như vậy. Và cậu cái bóng muốn thêm phần kịch tính bằng cách mang đến một chút đau đớn để đẩy mức độ tình thú lên cao nhất? Ối lạy Chúa ý tưởng này thật tuyệt vời!” Đôi mắt mật ong của Furihata sáng rỡ, đồng thời tay nhoay nhoáy vẽ phác thảo lên quyển sổ vẽ, “Tớ sẽ hiện thực hoá cái ý tưởng này ngay lập tức!”

Koneko cười khúc khích, tay khuấy cốc latte trên bàn đã nguội ngắt do mải hăng say trò chuyện với Furihata. “Rất mừng vì giúp được cậu.” Cô nói tiếp: “Cậu có định tham gia lễ hội truyện tranh yaoi tổ chức ở Kyoto không thế?”

“Yeah, tớ cũng đã nhận được vài lời mời rồi. Nhưng tớ nghĩ là tớ sẽ không đi đâu – cậu biết là tớ không thể lộ mặt trước công chúng mà.” Furihata lắc lắc đầu, tập trung vào món đồ uống trà sữa gấp đôi trân châu khoái khẩu. “Trường học không phải vấn đề đáng lo, chỉ là nghĩ tới phản ứng của các bạn tớ khi họ biết sự thật thì…”

“Ồ thôi nào! Sự kiện này được tài trợ bởi một công ty to bự đó, cũng sẽ có rất nhiều tác giả yaoi khác ở đó để cậu học hỏi kinh nghiệm! Tớ nghe nói đây sẽ là sự kiện hoành tráng và có quy mô lớn nhất từ trước đến giờ, bằng tất cả các lễ hội Yaoi khác cộng vào đó”

“Nh-nhưng, Kyoto ở xa quá, v-va-và tớ còn phải đi học!”

Cô gái tinh ý nhận ra ngay sự bất thường trong lời từ chối yếu ớt của Furihata, cô khoanh tay, mắt cú vọ bắt đầu tra khảo chàng chihuahua bé nhỏ: “Furi, đừng tưởng lừa được tớ — Tớ biết thừa vì sao cậu lại do dự rồi nhé, người trong mộng của cậu ở Kyoto chứ gì. Thật sự, tỏ cmn tình với tên đó đi!” Ngay khi Furihata định phản pháo, Koneko liền búng yêu vào trán Furi, như để nhắc nhở “kể cả trong trường hợp xấu nhất tên đó từ chối cậu, thì ít ra cậu cũng nhận được một câu trả lời, không còn phải lửng lơ mãi nữa. Cậu cũng sẽ học được cách chấp nhận từ bỏ cái người đó. Thêm nữa, việc hắn từ chối càng chứng tỏ hắn là một tên ngốc khi đã bỏ lỡ một báu vật vô giá là cậu. Furi à, cậu thông minh, giỏi thể thao, sở hữu khả năng vẽ tuyệt đỉnh và chắc chắn kiếm được nhiều tiền hơn cái người cậu đang thầm mến kìa.”

Koneko đi đến hầu hết các trận đấu của Seirin, nhưng chỉ có một trận đấu duy nhất mà cô đã bỏ lỡ – trận chung kết giải mùa đông giữa Rakuzan và Seirin. Thế nên, cô gái nhỏ hoàn toàn không biết đến vị đội trưởng tóc đỏ rực của Rakuzan, cũng như không hề biết Furihata đã tan chảy thành nước ngay khi cái người đầu đỏ xuất hiện cùng cặp mắt hai màu trứ danh. Tuy nhiên, không hiểu bằng cách nào mà Koneko vẫn phát hiện ra Furi đang lâng lâng trong lưới tình và vẫn luôn trêu chọc cậu kể từ lúc cô biết tin đến giờ.

“T…Tớ biết, nhưng tớ cũng biết ngượng chứ!” Furihata cố gắng tự bảo vệ mình, vùi mặt vào lòng bàn tay, “n-nếu như cậu ấy ở đó thì sao?”

“Thế sao không thấy cậu ngượng ngùng gì khi nghĩ ra được một đống ý tưởng cho những tác phẩm của bản thân vậy hả?” Furi cảm tưởng như nghe được Koneko đảo mắt chán chường, “Thật lòng nhé, nói chuyện với biên tập của cậu, chuẩn bị đồ đi Kyoto, tỏ tình và nếu được chấp thuận thì cả hai người đều vui vẻ. Còn nếu ngược lại, tốt thôi, quên hắn ta luôn, đi gặp gỡ các fan hâm mộ và kết thêm một số người bạn mới, nhé?!”

Không, Koneko ạ, không đơn giản như vậy đâu. Chỉ có cậu mới có thể biến hai thằng con trai phút trước còn đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán để giành sự chú ý của cậu, ngay phút sau đã nhận ra chỉ có đàn ông mới đem lại hạnh phúc cho nhau. Tớ không có cái khả năng đó, vậy nên thật sự là tớ không thể làm như lời cậu bảo được.

Đi hay ở, đây hiện đang là vấn đề đau đầu nhất với Furi bé nhỏ.

Furihata vừa chạy năm vòng quanh sân bóng vừa mông lung suy nghĩ về chuyện đi hay ở. Cậu đã gọi cho người biên tập, Seto-chan, một tuần sau buổi gặp gỡ với Koneko. Cô đảm bảo rằng trường học của cậu sẽ không là vấn đề, tiền bạc cũng không cần suy nghĩ bởi công ty sẽ đài thọ toàn bộ chuyến đi lần này và cậu sẽ nhận được một nửa lợi nhuận từ các tác phẩm nếu chịu xuất hiện trước công chúng. Chỉ cần cậu thực sự muốn quảng bá nhiều hơn nữa cho series mới “Quản lí của tôi không đời nào lại đáng yêu thế này!” và đồng ý tổ chức kí tặng cho “Cái bóng và Ánh sáng” thì không gì có thể cản đường cậu hết.

Nhưng mà, lộ mặt trước công chúng cũng đồng nghĩa với việc cậu chấp nhận hi sinh riêng tư của bản thân, không những cậu thành miếng mồi ngon cho đám báo chí săn tin mà việc này còn có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc học tập của cậu. Còn chưa kể đến việc ở Kyoto có người ấy nữa, và Furi thì hoàn toàn chưa sẵn sàng gặp mặt vị đội trưởng tóc đỏ quyền lực đó đâu.

Furihata đã có cuộc nói chuyện nho nhỏ với vị Hiệu trưởng, và cậu đã được đồng ý cho nghỉ học một tuần để tham gia sự kiện đó. Thầy hiệu trưởng cũng có dặn dò Furi không nên tiết lộ danh tính vì cậu vẫn chỉ còn là một học sinh. Ông nhấn mạnh: “Tôi không muốn thấy bất kì tay săn ảnh nào rình rập xung quanh ngôi trường này, em hiểu chứ?”.

Ôi trời, Furihata không chắc cậu có thể ngăn việc đó xảy ra đâu.

“Này Furi, cậu ổn chứ?” Kawahara chạy đến sát cậu trai tóc nâu, choàng tay qua lưng vỗ vỗ, “Cậu trông có vẻ không được khoẻ lắm.”

“Trông tớ tệ thế cơ à?” Furihata nở nụ cười méo xệch.

“Đúng vậy, cậu trông có vẻ như đang lo lắng chuyện gì đó. Có muốn nói chuyện cùng tớ không?” Fukuda không biết từ đâu chạy đến, áp sát vào bên còn lại của Furi.

“Ồ, hai người họ tiếp lời của nhau luôn cơ. Từ bao giờ mà Kawahara và Fukuda lại thân thiết đến mức này nhỉ? Tất nhiên hai người họ đã là những người bạn thân thiết từ hồi cấp hai, nhưng tâm đầu ý hợp thế này…Dừng ngay Furihata Kouki, dừng tưởng tượng vẩn vơ ngay. Thức đến hai giờ sáng để hoàn thành bản nháp cho “Quản lí của tôi không đời nào lại đáng yêu thế này” là quá đủ rồi, mày không cần thêm bất cứ cái ý tưởng chết tiệt nào nữa đâu.” – Furihata đấu tranh nội tâm với chính mình.

“Furi, liệu có phải do công việc làm thêm của cậu quá căng thẳng không?” Kawahara nhìn Furihata đầy thương cảm, khiến Furi bé nhỏ chỉ muốn vùi đầu vào vòng tay hai người họ mà òa khóc nức nở. Ánh nhìn đó tràn ngập dịu dàng cùng thấu hiểu, cảm tưởng như đọc được hết bao nỗi niềm chôn giấu của Furihata vậy.

“Ừm…cũng một chút…” Furihata cười trừ.

“Furi à.” Fukuda thở dài, “kể cho chúng tớ nghe này.”

“Không có gì cả mà, đừng lo—”

“Furi nghe này.” Cả Fukuda và Kawahara cùng đồng thanh nói, dừng chạy để có thể nhìn trực diện Furihata. “Có phải nơi làm việc của cậu đang bóc lột cậu không? Có lợi dụng hoàn cảnh của cậu để ép cậu phải làm cho họ không?” Fukuda nhìn chằm chằm vào Furi, “Tớ biết ngay mà…Furi à, lẽ ra cậu nên nói với bọn tớ sớm hơn chứ…”

“Không có!” Furihata xua tay, “Tớ không có bị bóc lột gì hết! Không ai lợi dụng gì tớ cả. Chỉ là tớ đang có một việc hệ trọng và không biết phải quyết định như thế nào cho phải thôi!”

“Thật chứ?”

“Thật mà.”

Nghe được câu trả lời của Furi, hai người bạn của cậu đồng loạt thở dài, nhìn cậu đầy lo lắng. Mặc dù còn bán tín bán nghi, nhưng họ cũng không làm được gì nữa: “Cậu có chắc là không muốn nói với bọn tớ chứ?”

“…Không có gì cả mà.”

Cậu có thể nói bất cứ chuyện trên trời dưới biển với hai cậu bạn thân nhất này, nhưng làm sao cậu có thể giải thích cho họ hiểu cậu đang đấu tranh tâm lí gay gắt giữa việc lộ hay không lộ danh tính là hoạ sĩ vẽ yaoi ở thành phố nơi mà crush đang sống được cơ chứ?

Sau một hồi nhìn chằm chằm vào mắt nhau (Furihata Kouki dừng ngay đừng có nghĩ ra cái ý tưởng quái gở nào nữa hai người này là bạn thân nhất của mày đấy), Fukuda và Kawahara nở nụ cười ấm áp, và rồi trong khi Fukuda choàng tay qua ôm chặt Furi vào lòng thì Kawahara nhẹ nhàng xoa đầu cậu trai tóc nâu. Khung cảnh thật giống một nhà ba người đầm ấm. “Dù có chuyện gì xảy ra, cậu phải nhớ vẫn luôn có tụi tớ bên cạnh đó nhé. Bọn tớ sẽ mãi yêu thương, trân quý cậu!”

“Tớ biết mà.” Môi Furihata bất giác cong lên thành một nụ cười hạnh phúc. Cậu choàng tay, kéo cả ba người vào một cái ôm tập thể đầy yêu thương. Furi cười khúc khích khi tóc Fukuda bất chợt chạm vào cổ. Huấn luyện viên đã tuýt còi, ý bảo ba người dừng ngay cái trò sến súa ôm ấp lại, tuy nhiên ba cậu trai của chúng ta vẫn cứng đầu cứng cổ đứng nguyên như cũ. Sau một khoảng thời gian tưởng chừng như vô tận, như thể đã được sạc lại năng lượng, cả ba người hào hứng bước vào sân tập bóng rổ trong sắc hoàng hôn tím phớt, tiếng cười đùa vang vọng mãi trong không gian.

 

 Hết chương 2.

 

Chapter End Notes

Đã từ rất rất lâu rồi kể từ khi tôi viết fanfic như này, vậy nên tôi luôn chào đón các cmt, nhận xét cũng như góp ý của các bạn nhaaaaa! Cảm ơn rất nhiều vì đã đọc chiếc fic nhỏ bé này của tôi. ❤

Translator’s Notes: Ối cha ối mẹ ơi cái chap 2 này dài kinh khủng uhuhu =)) Mừng vì cuối cùng nó cũng hết cuối cùng cũng sang được chap mới rồiiiiiii =))

[9h55′ 031016]

[Translated Shortfic] [NCT – DoJae] He Shoots, He Scores (Right Into My Heart).

He Shoots, He Scores (Right Into My Heart)

by Emmandroid

 

Tác giả: Emmandroid

Người dịch: Airiinie

Permission: http://i.imgur.com/Bd27eUD.jpg (Trong cái xin permission này của mình có nhiều lỗi sai ngữ pháp mong các bạn bỏ qua cho ;; Thật không hiểu lúc đó đầu óc chập cheng thế nào mà dùng make sure cho chính mình nữa)

15086192_588649261342826_1198574484_n

Fic gốc: He Shoots, He Scores (Right Into My Heart) – Orginal English Version.

Fandom: NCT (Band)

Pairing: DoJae/JaeDo, Jaehyun x Doyoung.

Nhân vật: Jung Yoonoh | Jung Jaehyun, Kim Dongyoung | Kim Doyoung, Lee Minhyung | Mark Lee.

Rating: K, Fluff, HE

Additional Tags: Basketball, High school AU.

Tình trạng: Hoàn thành, cả bản gốc lẫn bản dịch.

Disclaimer: Các nhận vật trong fic không thuộc về bạn và bạn viết fic cũng như dịch fic hoàn toàn với mục đích phi lợi nhuận.

Bản dịch chỉ được đăng tải trên trang wattpad này và wordpress cá nhân của mình. Vui lòng KHÔNG MANG đi nơi khác.

Summary: Không đời nào vị chủ tịch hội học sinh đáng kính lại cảm nắng ngôi sao bóng rổ quyến rũ nhất trường được. Không thể, không bao giờ, chuyện hoang đường như vậy sẽ không bao giờ xảy ra.

Lời tác giả: Ở cuối mỗi chap mình sẽ dịch nha~

Lời người dịch: Dời oyyyyy mình vẫn luôn là một con fangirl bị ám ảnh nặng với thể loại thanh xuân vườn trường rồi hotboy bóng rổ hội trưởng hội học sinh các thứ huhu T.T Vậy nên ngay khi thấy cái fic này mình đã biết rằng mình phải dịch nó ngay lập tức mình chết mất bạn author miêu tả y đúc những gì mình muốn về hai cậu nhà uhuhu: Jung Jaehyun thành viên đội bóng rổ quyến rũ sexy các thứ vẫn luôn thầm yêu Doyoung chủ tịch hội học sinh khô khan nghiêm túc. Những cái plot như thế này chính là yếu điểm lớn nhất của mình đó huhu, tình đơn phương nhưng rồi được đáp lại và bối cảnh trường học huhu ai cứu với mình không sống nổi nữa ; ;

Vì mình đã dịch xong hết rồi nên mỗi thứ bảy mình sẽ đăng chap nhé, và fic khá ngắn (có 4 chap thôi) nên tầm 1 tháng là hết nhé hihi.

 —

List các chương (đã hoàn thành)

 Chapter 1.

Chapter 2.

Chapter 3.

Chapter 4.

Chiến thắng của Donald Trump có ý nghĩa gì?

CHÂU THANH VŨ

Kỳ bầu cử 2016 cuối cùng cũng đã khép lại, với thắng lợi của tỉ phú Donald Trump. Nhiều người tin rằng đây là kỳ mệt mỏi, căng thẳng, và kỳ lạ nhất trong lịch sử, khi cả 2 vị ứng cử viên tổng thống đều có nhiều khuyết điểm. Donald Trump phải vật lộn với những câu nói xỉ nhục phụ nữ, chống lại người Hồi giáo và người gốc Mỹ Latin; trong khi Hillary Clinton vẫn không thoát ra được khỏi bóng ma của vụ scandal sử dụng email server riêng cho việc quốc gia, quá khứ ủng hộ tự do thương mại, và tâm lý chống Washington của cử tri.

Nhưng cuối cùng người Mỹ cũng đã lên tiếng: họ chọn Donald Trump. Nhiều người hỏi tôi là, điều này có ý nghĩa gì, và sẽ có ảnh hưởng gì đến nước Mỹ/thế giới?

Trước hết, trong tương…

View original post 1 891 từ nữa

[Translated Fanfic] [AkaFuri] Furihata Kouki is a Yaoi Manga Artist. /Chapter 1/

Credit featured image: Rowally on Tumblr and Pixiv.

 

Chapter 1: Furiha Kou – Tác giả Yaoi.

 Tất cả các thành viên trong đội bóng rổ trường cao trung Seirin đều biết Furihata Kouki đang phải trải qua quãng thời gian vô cùng khó khăn. Gia đình cậu không hề khá giả, đã thế lại thêm người mẹ luôn luôn đau ốm. Ngoài giờ học trên lớp và hoạt động câu lạc bộ, Furi phải làm thêm việc để giúp đỡ gia đình. Cả đội rất thông cảm cho chàng trai bé nhỏ — bởi, đối với một học sinh lớp 10 mà nói, kiếm tiền hiển nhiên là một việc không hề dễ dàng gì rồi. Có đôi lúc, khi cảm nhận được áp lực như thể sắp nuốt chửng cậu trai năm nhất này, vị huấn luyện viên trẻ tuổi của đội – Riko, sẽ mắt nhắm mắt mở mà phá vỡ đống luật lệ nghiêm khắc của cô, và cho phép Furihata được quyền bỏ tập để cậu có thể toàn tâm toàn ý đi giải quyết các vấn đề kinh tế của bản thân trước.

Chưa ai từng hỏi Furi về “công việc tay trái” mà cậu đang làm là gì. Ngay đến cả những người bạn thân thiết nhất của cậu như Kawahara và Fukuda cũng chỉ lờ mờ biết rằng công việc đó không đòi hỏi thể lực nhiều, vô cùng linh hoạt và tiền lương cũng kha khá. Nghe có hơi đáng ngờ nhỉ? Hừm, cực kì đáng ngờ ấy chứ. Tuy nhiên, không ai thắc mắc gì nhiều, họ không muốn làm tổn thương chàng trai đáng thương, bởi ngay cả khi mọi người không tò mò gì thì cậu cũng đã đủ khổ sở lắm rồi.

Và Furihata không mong chờ gì hơn việc không ai chú ý đến nghề tay trái của mình. Cậu vẽ truyện tranh bán thời gian, tuy nhiên, không chỉ đơn giản là một hoạ sĩ truyện tranh bình thường như bao người khác.

Furihata Kouki vẽ Yaoi như một nghề tay trái, và cậu đã làm công việc này ngay từ khi gia nhập đội Bóng rổ của trường. Phần lớn những câu chuyện của cậu tập trung vào thể loại vườn trường lãng mạn, tuy nhiên quyển nào trong số đấy cũng phải có ít nhất một cảnh sex vô cùng nóng bỏng và được minh hoạ cực kì chi tiết, khiến đôi khi Furi cũng bị chính tài năng của mình làm choáng ngợp.

Ngay từ khi còn là một cậu bé, Furihata đã rất thành thạo trong việc sử dụng giấy vẽ và cọ màu để thể hiện bản thân và phác nhanh lại những khoảnh khắc đẹp của cuộc sống, khiến cả gia đình cậu phải gật gù công nhận rằng cậu rất có tiềm năng hội hoạ. Giống như bao đứa trẻ Nhật Bản khác, hình thức nghệ thuật thịnh hành nhất với cậu bé tóc nâu là truyện tranh, và khi cậu đang học lớp bốn ở trường tiểu học, giáo viên mĩ thuật đã nhận ra tài năng của cậu khi nhìn thấy bức tranh cặp đôi ưa thích của mẹ cậu được vẽ theo phong cách manga. Cô giáo, do vô cùng ấn tượng với nét vẽ tinh tế và cách phối màu thông minh của Furi, đã quyết định thuyết phục chồng mình là một hoạ sĩ shounen dạy thêm cho cậu các kĩ năng nghề vẽ.

Dưới sự chỉ bảo của bác hoạ sĩ tốt bụng, các kĩ thuật của Furihata đã được nâng cao đáng kể. Từ năm lớp bốn cho đến lúc kết thúc tiểu học vào lớp sáu, cậu đã có thể giúp thầy mình hoàn thành vài trang phông nền. Đến khi học xong trung học, Furihata Kouki không những giúp hoàn thiện truyện tranh cho thầy mà cậu còn nắm trong tay vài bản thảo của riêng mình, mặc dù không được xuất bản. Cậu ngày càng thành thạo hơn trong việc vẽ cơ bắp và cơ thể của đàn ông, mà công rất lớn thuộc về người thầy hoạ sĩ và thể loại truyện tranh thiếu niên của ông.

Cũng chính tài năng hội hoạ được rèn giũa đã phần nào giúp Furihata vượt qua khoảng thời gian khó khăn này của gia đình. Cậu biết bản thân phải làm gì đó ngay khi nhận ra tình trạng bệnh của mẹ và thấy bố khó khăn đến cùng cực khi phải cố gắng kiếm tiền cũng như giữ gìn gia đình yên ấm. Cậu đã thử qua một vài công việc tay chân nặng nhọc, nhưng chúng quá tốn sức, để rồi cậu quyết định phải sử dụng tài năng hội hoạ của bản thân thật tốt, để những tháng ngày luyện vẽ miệt mài không hoài phí, cũng như phần nào gánh đỡ trách nhiệm cùng bố.

Thầy giáo hoạ sĩ của cậu đã giúp cậu có được buổi phỏng vấn cùng một công ty xuất bản, và việc này giải thích tại sao Furi của chúng ta có được công việc bán thời gian làm hoạ sĩ truyện tranh. Nhưng ngay cả khi đã được nhận vào làm, cậu vẫn còn rất mơ hồ và mông lung về thể loại mà bản thân sẽ theo đuổi. Chắc chắn cậu sẽ không dấn thân vào cùng thể loại với thầy mình rồi, bởi vì một, cậu không muốn biến bản thân thành đối thủ với thầy, và hai, cả thầy giáo lẫn công ty chủ quản đều đồng ý rằng phong cách vẽ của cậu quá nhẹ nhàng và tinh tế so với phong cách mạnh mẽ phải có một hoạ sĩ chuyên vẽ truyện tranh thiếu niên, nơi những chàng trai mới lớn đánh nhau bùm bụp (Naruto là ví dụ điển hình lol) hay cơ bắp cuồn cuộn  cùng niềm đam mê thể thao mãnh liệt (Haikyuu!!, Free và hằng hà sa số các sports manga khác).

 Vậy thì, Furihata của chúng ta nên làm gì đây? Chàng trai tóc nâu đã suy nghĩ rất lung, đã suy đi tính lại về những thể loại truyện từ lúc còn ở nhà cho đến tận khi đã ngồi hẳn trong lớp học: Shoujo chăng? Không đời nào, vì, cậu sẽ không thể vẽ nổi những phân cảnh lãng mạn sến rện chỉ nghĩ đến đã thấy ghê là một, thị trường truyện tranh thiếu nữ luôn vô cùng cạnh tranh là hai và khẩu vị độc giả vô cùng khó chiều là ba. Ba lí do to lớn này là quá đủ để cậu lùi bước khỏi thể loại shoujo hường phấn huê mộng rồi. Thể loại Bí ẩn? Không bao giờ, khéo chỉ riêng việc nghĩ nội dung truyện đã khiến cậu tè ra quần rồi ý chứ /=)))/  Slice of life, các khía cạnh cuộc sống thì sao nhỉ? Hahaa thà đừng nghĩ đến còn hơn…

Ý tưởng về việc vẽ truyện thuộc thể loại R18 đến với cậu sau một đêm kwei tei thành công rực rỡ.  Nghe thì có vẻ dễ nhưng khi bắt tay vào làm lại không hề dễ dàng một chút nào, nhất là khi cậu phải vẽ chúng ngay trong chính phòng ngủ của mình với người mẹ hiền hậu luôn có thể tạt qua mọi lúc, với nụ cười dịu dàng trên môi, để khi thì đưa cậu cái bánh, khi lại là cốc sữa…Nhưng sau bao khó khăn và thử thách thì Furihata cũng đã cố gắng xoay sở và một bản thảo hoàn thiện được ra đời.

Ấy thế mà khi cậu gửi bản thảo hentai đầu tiên của mình cho người biên tập, Seto Momoko, cô ấy đã lắc đầu liên tục và nói với Furihata: “Tôi xin lỗi, Furi, cậu vẽ cơ thể con gái tệ quá đi mất – cô gái trong truyện không dễ thương chút nào hết, ngực của cổ bay qua bay lại theo các hướng vô cùng kì dị, và trong các cảnh sex thì cô ta trông như người đàn ông có cặp vú vậy. Tuy nhiên, những người con trai thì cậu lại vẽ vô cùng tốt”. Mỉm cười đầy tinh quái, cô tiếp lời: “Các chàng trai đều có cơ thể rất rắn chắc, sáu múi vạm vỡ cân đối chứ không phải kiểu cuồn cuộn như gorilla khiến nhiều người phát khiếp. Khuôn mặt, trời ơi, vừa quyến rũ gợi tình lại vừa có chút gì đó thanh lịch, mặc dù đây là truyện sex đi nữa. Và những “cái ấy”, chúng đều phi thường cường tráng và gợi cảm giác vô cùng thật.”

Và thế rồi, người biên tập của chúng ta kết thúc với một câu chốt hạ, đẩy Furihata ngây thơ vào con đường đen tối sau này: “Tôi ước gì câu chuyện này là chuyện tình giữa các chàng trai, Yaoi ấy, Furi ạ.”

Sau vài giây khó xử, Furihata cuối cùng cũng nhận ra “Yaoi” là cái gì, và chàng trai tóc nâu cứ liên tục đỏ mặt rồi đấm vào tường đến hơn nửa tiếng đồng hồ. Cậu không muốn vẽ hai thằng con trai làm chuyện ấy! Cậu thích con gái, trời ạ! Không hiểu Seto-chan nghĩ gì mà nói cậu giỏi vẽ hai thằng con trai ấy ấy nhau cơ chứ?! Thế nhưng, ngay khi nghe thấy tiếng ho khàn khàn của mẹ, trái tim Furi liền mềm nhũn ra, quyết tâm kiếm tiền của cậu theo đó càng sôi trào. Rồi cuối cùng, sau một vài nghiên cứu nghiêm túc và thử nghiệm với bản thân, Furi đã hoàn chỉnh bản Yaoi vẽ tay đầu tiên của mình.

Biểu cảm của Seto-chan khi đọc bản vẽ phải nói là hoàn toàn thoả mãn, tuy theo một cách khá kì dị (bao gồm việc chảy máu mũi liên tục và đỏ mặt không ngừng). Và rất nhanh sau đó, với một chút chỉnh sửa nho nhỏ, câu truyện yaoi đầu tay của Furihata Kouki đã được xuất bản dưới cái tên Furiha Kou. Cậu nổi tiếng nhanh đến mức đáng kinh ngạc, một phần vì nét vẽ độc đáo, thanh nhã và phong cách tường thuật chân thực, phần còn lại vì cậu là một chàng trai — bởi, bạn biết đấy, không có mấy tác giả nam hoạt động trong mảng nghệ thuật này mà.

Furihata trở nên nổi tiếng trong giới (trái ngược hoàn toàn với cậu ở ngoài đời), và cũng kiếm được kha khá. Điều này khiến gia đình cậu, cũng như bản thân Furi, vô cùng hạnh phúc. Chỉ có điều, ừm, mỗi khi mẹ cậu hay mấy đứa em ngỏ ý muốn xem những câu truyện cậu vẽ, cậu chỉ cười trừ và nghĩ cách để nhẹ nhàng từ chối họ.

Làm hoạ sĩ vẽ yaoi không xấu, không hề tồi tệ hay xấu xa một chút nào, chỉ là nó đi kèm với một số bệnh nghề nghiệp.

Đầu tiên, Furihata Kouki bây giờ đi đâu, làm gì cũng đều nhìn thấy hint giữa các chàng trai. Cậu luôn vô thức đỏ mặt bất cứ khi nào Kise đến thăm Seirin và gào thét “Kurokocchi”; cậu cười thầm với bản thân mỗi khi Takao vòng tay ôm chặt cứng Midorima và gọi đầy trìu mến “Shin-chan”; cậu giật mình suýt ngất khi Murasakibara xoa đầu Kuroko và lười biếng kêu “Kuro-chin” (“Đừng để cậu ta làm vậy chứ Kuroko cậu thuộc về Kagami cơ màaaaaa” – Furihata kêu gào trong đầu). Và đáng kể nhất là cậu luôn cảm thấy thứ gọi là “Ánh sáng và cái bóng” giữa Kagami và Kuroko (yeah Aomine và Kuroko cũng có cái thứ tương tự và thật mỉa mai khi Aomine là ánh sáng mà lại đen như hố đen vũ trụ lol) là một kiểu tán tỉnh rõ rành rành ra đấy giữa hai cậu trai trụ cột đội bóng này. Ý của cậu là, thôi nào, liệu cái kiểu “Tôi sẽ mãi làm cái bóng đứng sau ánh sáng của cậu” là thứ mà ai cũng có thể nói ngẫu nhiên với bất kì người bạn nào hả? Nói được câu này thì cũng có khác gì hai tên này thề nguyền sống với nhau trọn kiếp đâu chứ, có khác gì tuyên bố chúng tôi đã kết hôn đâu chứ?

Furihata đã lấy cảm hứng từ “bầu không khí đầy ám muội” giữa Kagami và Kuroko mỗi khi hai người đó ở gần nhau để tạo nên series manga đầu tiên, và thật bất ngờ, series này được đón nhận vô cùng nồng nhiệt. Mỗi ấn bản đều bán hết veo ngay trong ngày đầu phát hành, nội dung mỗi tập truyện đều được bàn tán đến rất lâu sau đó. Furi có thể thư thái bước vào lớp học, nghe râm ran các bạn nữ trong lớp tám chuyện về tác phẩm của mình: một seme ít nói, lịch sự, thẳng tính với sự hiện diện không mấy người cảm nhận được (hay nói ngắn gọn là vô hình) bất ngờ gặp gỡ với uke ngây thơ, nhiệt huyết, luôn cố tỏ ra là một con hổ mạnh mẽ ở bên ngoài nhưng thực ra bên trong chỉ là một con mèo nhỏ luôn cần yêu thương (có sự hoán đổi vị trí như thế này bởi vì thật sự thì Furi luôn cảm thấy Kuroko sẽ là người chủ động hơn trong mối quan hệ này, nếu như cậu ta không quá thấp so với Kagami như thế). Hai người họ sau lần gặp mặt sau giờ học hôm đó đã luôn có hình bóng người kia trong tâm trí, và từ cái lúc người uke tuyên bố muốn đánh bại băng nhóm đang làm mưa làm gió Tokyo, tên là Thế Hệ Những Tên Khốn, thì người seme đã nhận ra đây chính là người mình cần, và khẳng định bản thân sẽ làm cái bóng đi theo ánh sáng của người kia, nguyện sẽ đi đến cùng trời cuối đất với người kia.

Furi không đưa vào truyện của mình nhiều chi tiết giống với ngoài đời thật đến thế – cậu chỉ mượn một chút xíu tính cách của Kuroko và Kagami cũng như tên của hai người họ, tuy vậy biết được tác phẩm của bản thân được…ưa thích nồng nhiệt như vậy, được lấy làm đề tài để fangirl xôn xao bàn tán như vậy khiến cậu vừa tự hào lại vừa thấy tội lỗi. Một số người hâm mộ vì tò mò đã gửi thư hỏi cậu có khi nào ánh sáng và cái bóng được dựa trên người thật không, bởi họ cảm thấy sự tương tác giữa hai nhân vật quá chân thật để mà chỉ là tưởng tượng được. Furihata của chúng ta chỉ có thể cười trừ và khéo léo trả lời độc giả với một nửa sự thật, một nửa còn lại phụ thuộc vào tuỳ cảm nhận mỗi người.

Sau thành công đáng kể của “Ánh sáng và cái bóng”, Furihata bắt đầu có thói quen tìm kiếm cảm hứng cho các tác phẩm kế tiếp dựa vào những đồng đội bóng rổ của mình. Có thể là do nồng độ adrenalin tiết ra quá cao khiến cậu hưng phấn quá mức nên nhìn đâu cũng ra tình trai, hoặc có thể do thật sự có những khoảnh khắc “gay lọ hết nấc” trong câu lạc bộ (và cậu biết rằng mình không phải người duy nhất nhận thấy điều ấy). Vậy nên, Furi mạnh dạn đi vào con đường trong tối và lấy những người đồng đội cũng như những thành viên Thế Hệ Kì Tích làm cảm hứng (những tên thuộc Thế Hệ Màu Mè chắc chắn đều là gay — màu tóc của bọn họ khi ghép chung vào nhau thể hiện cho lá cờ “Tự hào vì là gay” đó có ai để ý không!, và cho đến bây giờ thì Furi chưa từng nhìn thấy bất kì một hành động nào của cái tụi màu mè này phản pháo lại cái lí lẽ bên trên kia của cậu).

Vừa vặn nhắc đến Thế Hệ Kì Tích, sau đây là căn bệnh nghề nghiệp thứ hai của Furi:

Furihata hiện tại bắt đầu có những xúc cảm kì lạ với đàn ông. Cậu sẽ nhìn vào những người đàn ông bất kì và trong đầu sẽ nảy lên suy nghĩ như: “Trời ơi anh chàng kia sẽ rất tuyệt vời trên giường cho mà xem”, và người đàn ông như thế không ai khác ngoài Akashi fucking Seijuurou, đội trưởng đội bóng rổ Rakuzan của Kyoto. Có khí chất vô cùng vương giả và cao quý trong mái tóc đỏ rực đó, trong làn da trắng xanh đó, trong đôi mắt mèo cao ngạo đó (tưởng chừng như có thể khiến cả nhân loại quỳ xuống tuân theo mọi mệnh lệnh của cậu ta), hay nói ngắn gọn, trong tất cả mọi thứ thuộc về Akashi. Cũng không thể không nhắc đến đôi đồng tử hai màu, một đỏ thẫm, một vàng hổ phách, khiến cho bất cứ ai khi nhìn vào thì trái tim sẽ đều trật một nhịp –vì sợ hãi hoặc vì đã trót rung động– và không còn đứng vững nổi vì đầu gối đã mềm nhũn ra rồi.

Vấn đề ở đây là…Furihata chỉ mới gặp Akashi có một lần, và lần gặp gỡ đấy còn chẳng tốt đẹp hay đáng nhớ gì cho cam. Furi đáng thương đã sợ đến cứng cả người và ngã dập mông ngay khi phải lên kèm vị đội trưởng của Rakuzan. Không chỉ mỗi trên sân bóng mà cả ở ngoài đời, giữa Furihata và Akashi luôn tồn tại một khoảng cách rất lớn về vị trí xã hội: Gia tộc Akashi là một trong những danh gia vọng tộc của Nhật Bản, và gia tộc này nổi tiếng (hay tai tiếng) với việc nuôi nấng và dạy bảo con cháu vô cùng nghiêm khắc và truyền thống. Bản thân Akashi Seijuurou, như cậu nghe được từ Kuroko, xuất sắc trong tất cả mọi thứ, không chỉ là bóng rổ, mà còn trong học tập, điều hành hội học sinh, thoả thuận các giao dịch thương mại, nói chung là trong tất cả mọi chuyện cậu ta làm, kể cả chuyện ấy lol…

Furihata bắt đầu tự thấy bản thân càng ngày càng giống một người thích bị ngược đãi, cứ liên tục mơ mộng về một người lạ chỉ mới gặp không quá ba tiếng đồng hồ, không biết gì nhiều về người ta nhưng lại hiểu vô cùng rõ rằng bản thân sẽ không bao giờ xứng đáng với một người hoàn hảo như vậy (mặc dù tính cách của Akashi có hơi vặn vẹo một chút). Cái ý tưởng hai người sẽ thành đôi vào một ngày không xa nghe như đến từ trí tưởng tượng phong phú nhất của một cô fangirl lạc quan nhất trên thế giới này vậy. Thế nhưng, Furihata chỉ là một chàng trai mới lớn chưa nắm hoàn toàn quyền kiểm soát với cảm xúc của bản thân; vậy nên, mỗi ngày cậu đều vô thức nghĩ đến người con trai tóc đỏ đó, mặc dù biết rõ rằng không gì có thể kéo hai người lại gần nhau được.

Furihata Kouki thực sự không phải là một chàng trai khôn ngoan.